🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 42: 42

Editor: Miri (torianimereview.wordpress.com)

-----------------

Thuyền vật tư cứu tế Duyện Châu bị cướp đi, hoàng đế Lý Thâm tức giận, lập tức ủy nhiệm Nhan Tuế Nguyện lùng bắt tội phạm, Trình Tàng Chi đi theo hiệp trợ.

Căn cứ vào các thuyền hàng khác báo cáo, thuyền hàng kia vẫn đi về hướng Duyện Châu.

Lý Thâm cùng các quan viên đều sốt ruột tới bốc khói, sai Nhan Tuế Nguyện tức khắc tới Duyện Châu.

Mười lăm tháng giêng, ngày hội Nguyên Tiêu. Phong hàn cuối đông đầu xuân như kim đâm, Nhan Tuế Nguyện ở Kim Tịch Lâu ngồi một hồi lâu.

Dựa vào lan can vọng về phương xa, bóng đêm mông lung, xa xa gần gần có ngọn đèn dầu vạn nhà sáng lên.

Kim Tịch lâu là nhà chứa sách của Nhan gia, kiến trúc bên trong cũng coi như là còn giản dị so với giới quý tộc. Vải điều chằng chịt, trên mái hiên treo chuông vàng, ngói đại ung màu nâu sẫm, mấy lồng đèn lồng lắc lư trong gió.

Dựa tay vào lan can, gió thổi tóc đen tung bay, đèn dầu nhỏ vụn tỏa sáng đầy trời, ống tay áo cuộn lên để lộ cánh tay vươn ra, Hữu An phụng lên tờ giấy đã nhàu nát, "Đây là văn cầu nguyện thiêu hôm đó, Triệu thị vệ tùy tay ném xuống, tiểu nhân trộm nhặt trở về. Đại nhân nhìn xem, có lẽ sẽ có manh mối."

"Đương nhiên sẽ có manh mối." Nhan Tuế Nguyện ôn hòa cười, không biết có phải tại gió lạnh hay không mà nụ cười lại mơ hồ không rõ, "Tâm phúc bên cạnh Trình Tàng Chi, sao có thể phạm lỗi sơ đẳng như vậy. Không chỉ một lần, mà còn hai lần."

Hữu An ngây người, nghe chưa thông, "Ý đại nhân là Triệu thị vệ cố ý quăng cho ta thấy, khiến ta đem về che mắt đại nhân?!", gã lập tức muốn lấy lại tờ giấy nát kia, lẩm bẩm nói, "Ánh mắt Trình đại nhân quá kém, tự dưng đi tìm một thị vệ có tâm cơ sâu như thế."

Nhan Tuế Nguyện thở dài, mở tờ giấy ra, "Thật ra ta lại hâm mộ Trình đại nhân, tìm ra được một thị vệ thông minh như vậy."

Có lẽ Triệu Quyết đoán chắc rằng chỉ cần tờ giấy này lọt vào trong tay y, y tất nhiên sẽ xem, mà nếu Hữu An hơi thông minh, không để cho y biết được thứ này thì một khi biết được, y cũng tất nhiên sẽ xem.

Hữu An lại sửng sốt, gục đầu, "Đại nhân chê ta ngu dốt, ta cũng...không, không ngờ một tờ giấy nát lại cũng có thể loanh quanh lòng vòng......"

Phía trên tờ giấy nhàu nát, từng chữ cầu nguyện tràn đầy khí thế.

—— ta muốn chấn hưng sơn hà, an Cửu Châu, chinh phục vạn quốc, đứng đầu bốn bể.

Trong lúc hoảng hốt cứ như có thể thấy được giữa khe núi có gió Bắc thổi mạnh, bốn bề là biển cát cuồn cuộn bất ổn, tướng quân cầm rồng ngọc, lưng đeo trường hà lạc nhật, trường kiếm thủ non sông gấm vóc.

Ngươi không tiếc mệnh hồi kinh, rốt cuộc là vì mục đích gì? Ngươi muốn minh bài kia, lại là vì cái gì?

Nhan Tuế Nguyện nghi hoặc suy ngẫm câu hỏi của mình, đột nhiên nghi hoặc tan biến trong chớp mắt. Ba năm xuân thu như sét đánh xẹt qua, bóng tối trước mắt y lập loè ánh sáng trắng, soi sáng huyền hà vắng vẻ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...