🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 38: 38

Editor: Miri (torianimereview.wordpress.com)

-----------------

"Nhan Tuế Nguyện," Trình Tàng Chi bị y uyển chuyển hạ lệnh trục khách, rốt cuộc giảm đi ý cười, khuôn mặt đẹp đẽ phóng túng giờ mang vài phần thê lương, "Tại sao vậy? Tại sao ngươi thích làm một kẻ biện hộ cho luật pháp, quy tắc? Quyển Đại Ninh Luật Sơ kia rốt cuộc đã giáo huấn, hạ mê dược gì cho ngươi?"

"Cái gì mà pháp không luận tình! Cái gì vương pháp vô tình! Cái gì pháp không dung tình! Ngươi không thể nhìn ta một cái sao?"

Giọng nói buồn bực lúc trầm lúc bổng, khuôn mặt giận dữ như thế của Trình Tàng Chi, Nhan Tuế Nguyện chưa bao giờ nhìn thấy qua.

Nhưng y cũng không vì đối phương giận mắng mà nổi giận. Một Trình Tàng Chi yếu đuối, một Trình Tàng Chi phẫn nộ, đều chân thật hơn Trình Tàng Chi mà y đã nhìn thấy trong ba năm qua.

Nhan Tuế Nguyện không hiểu sao lại thở dài, "Trình Tàng Chi, trên đời này, có một số việc một khi đã phá lệ, thì sẽ không thể vãn hồi."

Cho nên, y không thể. Y lại chậm rãi nói tiếp: "Ta không muốn mình đi vào nông nỗi nước đổ khó hốt, cũng không muốn mình sa vào không thể chuộc lại."

Y nói như vậy, Trình Tàng Chi cũng không thể nói gì hơn, chỉ cảm thấy trong lòng như có thép lỏng đổ lên, bị bỏng đến phế phủ. Lời có thể đè nặng vào lòng nhất trên đời không phải cự tuyệt, mà là "không thể".

Mọi nơi yên tĩnh, trong điện có hương lượn lờ, thanh phong kéo minh nguyệt. Phía chân trời nổi lên thái dương, mây đỏ chuyển giao giữa ngày và đêm.

"Trình đại nhân, nếu không muốn đi, bản quan đi trước một bước."

Nhan Tuế Nguyện từ trên án thư đứng dậy, trăng đã rơi xuống Tây Sơn, đổi thành một vòng tuần hoàn mới giao lại cho mặt trời. Bóng người cao dài vẫn đứng yên, nâng cánh tay vuốt vạt áo, trong động tác thoang thoảng mùi hương Chấn Linh còn đọng lại.

Ống tay áo phủ rơi xuống, Nhan Tuế Nguyện đã bị người kéo lấy tay áo rộng, ôm từ phía sau.

Trình Tàng Chi lót cằm trên đầu vai y, chóp mũi ngửi một chút hương Chấn Linh, hơi thở mỏng manh ở bên tai Nhan Tuế Nguyện thì thầm: "Nhan thượng thư, ta buồn ngủ."

Nhan Tuế Nguyện theo tiếng ngoái đầu nhìn lại, thấy người trên vai đã nghiêng đầu nhắm mắt. Khuôn mặt cực kỳ an tĩnh, như một hồ nước lặng sóng.

Chỉ có thở dài cùng bất đắc dĩ.

"Ngủ, cũng tốt."

Đồng hồ cát chảy xuống, những năm tháng niên hoa bất tận. Hai thân ảnh chồng lên nhau, đứng lặng ở trong điện, Phật hương bám đầy người.

Đá cẩm thạch như gương trên mặt đất lấp lánh phản chiếu, bóng người dần dần kéo dài ra, bỗng nhiên bên ngoài có tiếng động truyền vào.

Một hàng cung nữ bưng đồ vật đi đến, đột ngột đứng khựng lại ở trước ngạch cửa.

Mắt hạnh trợn tròn, đầy mặt kinh ngạc hoảng sợ, bọn họ chưa kịp la vài tiếng đã thấy Hình Bộ thượng thư đại nhân tính thẳng như dây đàn, thiết diện vô tư của triều ta, dựng thẳng ngón trỏ ngọc cốt của mình để ở giữa môi, kêu bọn họ im lặng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...