🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 3: 3

Editor: Miri (torianimereview.wordpress.com)

--------------------

Ba người Nhan Tuế Nguyện, Trình Tàng Chi cùng Sầm Vọng vừa vào Lưu phủ liền cảm thấy không khí nặng nề đau thương. Lưu Nghiên cáo ốm không tảo triều nhiều ngày. Đích tử bỗng nhiên gánh năm mạng người trên lưng khiến cho đỉnh đầu hắn như mọc rêu xanh, giữa trán hiện ra khe rãnh khổ sở, cả người ảm đạm tĩnh mịch.

Ba người bị dẫn đến thư phòng Lưu Nghiên đàm luận công sự.

Lưu Nghiên vừa mở miệng, nước mắt đã lã chã rơi xuống: "Nhi tử ta tuy không bằng ba vị tráng niên đầy hứa hẹn, nhưng xưa nay thông minh hiểu chuyện, ở Thư Học chăm chỉ dùi mài, chỉ đợi sớm ngày vượt qua khảo hạch của Quốc Tử Giám, trở thành sĩ tử của Quốc Tử Giám rồi được nhận vào Hàn Lâm Viện, biên tu sách sử. Sao nó lại có thể mưu sát đồng môn!" Lưu Nghiên ôm ngực thê lương, tiếp tục, "Vào Hàn Lâm là tâm nguyện cả đời của nhi tử ta, sao có thể đi mưu sát đồng môn!"

"Lưu thượng thư chớ kích động, quý công tử trước mắt còn chưa bị Tam ty hội thẩm định tội. Nếu Lưu đại nhân muốn giải oan cho quý công tử thì cần phải bảo trọng thân thể, nếu công tử chưa được giải sạch oan khuất, đại nhân đã ngã xuống trước, quý công tử tất nhiên cũng sẽ tự trách khó an."

Trình Tàng Chi luôn luôn rất biết cách dùng ngôn từ, quen ổn định tâm thần người liên quan án mạng, Lưu Nghiên bây giờ cũng được Trình Tàng Chi trấn an bình tĩnh lại.

Sầm Vọng chỉ là đề phòng Nhan Tuế Nguyện tính thẳng như dây đàn kia kích thích Lưu Nghiên, không quan tâm chuyện khác.

Nhan Tuế Nguyện bị mấy câu giải oan tự trách này kia của Trình Tàng Chi làm cho khó chịu, lại ngại Lưu Nghiên đang tràn ngập bi thương, nếu lấy khẩu cung bình thường thì sợ cũng sẽ kích thích Lưu Nghiên.

Hai người Nhan, Sầm rời khỏi thư phòng, để cho Trình Tàng Chi một mình lấy khẩu cung Lưu Nghiên.

Ước chừng qua mấy canh giờ, Trình Tàng Chi chui ra đi thẳng đến chỗ Nhan Tuế Nguyện.

Sầm Vọng thấy thế thì nhấc chân đi mất, còn thường thường lầm bầm trong miệng bốn chữ đồi phong bại tục, cố gắng sống sao cho xứng với chức vụ ngự sử, vốn là ngôn quan hay lải nhải của mình.

*Ngôn quan: quan hay can gián vua, vạch tội.

Trình Tàng Chi cũng không ngại Sầm Vọng rời đi, dù sao Nhan Tuế Nguyện không khiến cho Lưu Nghiên lại chịu kích thích, Sầm Vọng tại đây cũng không giúp được gì, có khi còn vướng tay hắn.

Bàn tay Trình Tàng Chi vốn đang chắp tay hành lễ, sau khi Sầm Vọng đi xa rồi thì từ từ sờ lên tay Nhan thượng thư.

Cùng người nắm tay, cùng quân thuật án.

"Trình đại nhân, ngươi rốt cuộc đã hỏi ra gì?" Nhan Tuế Nguyện ráng nhịn bàn tay đang sờ sờ vuốt vuốt của Trình Tàng Chi mà từ tốn hỏi.

Trình Tàng Chi liếc qua cái cổ trắng của Nhan Tuế Nguyện, cuối cùng lại nắm chặt năm ngón tay của y, nói: "Nhan thượng thư sốt ruột làm gì, Lưu đại nhân nói hắn ở Thư Học có một bằng hữu cùng chung chí hướng, chỉ là sau khi án phóng hỏa xảy ra xong, bằng hữu kia không còn xuất hiện nữa."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...