🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 25: 25

Editor: Miri (torianimereview.wordpress.com)

-----------------

Mọi âm thanh đều trở nên an tĩnh, bụi đất cũng ngừng bay mù mịt.

Trong màn đêm duỗi tay không thấy ngón nào, một đốm lửa nhảy nhót tỏa sáng, ánh cam hồng như màn lụa hạ xuống bao phủ một góc, nhìn rõ gò má quen thuộc của Trình Tàng Chi giờ đây đã tái nhợt lạnh lẽo, như kết một tầng sương.

Nhan Tuế Nguyện hơi hơi mở bàn tay, trong lòng bàn tay có máu nhớp nháp dính, từng tí từng tí như đậu đỏ rớt xuống dưới vạt áo, thấm lan thành đóa sen đỏ.

"Đau ——"

Tóc mái lưa thưa bị mồ hôi ướt làm cho dính chặt trên thái dương. Trên trán hiện ra vài nếp nhăn, xen vào đó là vài cọng cỏ rơm, khóe môi hồng nhạt phát ra tiếng kêu khẽ đau đớn.

Trình Tàng Chi nhắm mắt lại vô cùng chặt, khóe mắt đã hiện ra khe rãnh, dáng vẻ vô cùng nhẫn nại, vô cùng chịu đựng.

Nhan Tuế Nguyện chưa bao giờ gặp qua một Trình Tàng Chi như vậy, chật vật, yếu ớt, gồng mình, có thể chạm đến con người chân thật nhất.

Trình Tàng Chi luôn là người thành thạo ở quan trường, thế đạo, luôn biết cách đối xử với con người và động vật, giống như một hồ nước phản chiếu bầu trời sáng nhất nhân gian. Trên chiến trường ra lệnh vạn quân, đạp vỡ quan ải thấy trăng treo, đuổi giặc Nhung lui về đồng bằng ngàn dặm xa. Trong triều đình, trường tụ thiện vũ, hòa thuận vui vẻ với đủ loại quan lại, cười nói huyên náo.

Trình Tàng Chi...Trình Tàng Chi, tại sao ngươi không thể cứ thành thật như vậy.

Nhan Tuế Nguyện khẽ than thở một lúc, giơ tay phất nhẹ rơm rạ đang dính trên tóc của Trình Tàng Chi, đỡ hắn dựa vào tường đất, rồi sau đó ngồi xuống bên cạnh hắn.

Đầu vai bị đè lên, nghiêng qua một chút đã chạm vào gò má, mềm mại như lông chim tước mới sinh. Trình Tàng Chi hơi hơi nhúc nhích, cọng tóc quét nhẹ qua gò má Nhan Tuế Nguyện, gãi vào trong lòng.

Nhan Tuế Nguyện dịch mắt qua nhìn hắn: "Ngươi tỉnh?"

Trình Tàng Chi "ừ" một tiếng nhỏ bé yếu ớt.

Hỏi đáp khô khan, nhất thời cả hai đều không biết nên nói gì. Đường hầm này chật hẹp âm u, chỉ có một đốm lửa nến lẳng lặng bất động, là nơi ám cốc âm trầm, ẩm ướt thấm cốt.

Nhan Tuế Nguyện đột nhiên hỏi: "Trình đại nhân, ngươi...lạnh không?"

Hỏi một đằng,Trình Tàng Chi lại trả lời một nẻo, "Nhan thượng thư tính ôm ta một cái sao?"

"......" Nhan Tuế Nguyện cười khẽ, "Trình đại nhân cần sao?"

Vết kiếm đâm trên ngực còn chảy máu, hai mắt chịu tác động khiến cho bệnh cũ suýt nữa phát tác. Hắn lại còn ôm mình đưa lưng về phía sỏi đá rớt xuống, lăn mạnh xuống dưới đụng vào nền đất. Bị tra tấn như thế, vậy mà Trình Tàng Chi còn chưa hôn mê, mở mắt còn có thể mở miệng trêu cợt mình. Trình Tàng Chi như thế còn sẽ cần người khác ôm?

"Cần." Trình Tàng Chi vô cùng tỉnh táo trả lời, không chút nào giống người bị choáng váng hoa mắt ù tai.

Nhan Tuế Nguyện ngây người một lát, Trình Tàng Chi đã chôn mặt vào trong cổ y, hai tay quàng qua cổ y, nhẹ giọng thì thào: "Không phải Nhan thượng thư nói muốn ôm ta một cái sao, sao lại sợ rồi? Ta còn đang chờ đây."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...