🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 14: 14

Editor: Miri (torianimereview.wordpress.com)

-----------------

Sương sớm đọng lại, nắng ban mai chảy xuống, phóng qua chân trời phá mây xuyên sương mù, đem lại ánh sáng cho đất trời bị màn đêm bao phủ.

Nương theo ánh nắng ban mai mờ nhạt, Nhan Tuế Nguyện và Trình Tàng Chi mới nhìn rõ bề ngoài của Gia Cát Loan.

Gia Cát Loan mặc một bộ trường bào tay hẹp giống như công tử quý tộc, trên eo giắt một thứ nhìn như dù giấy. Hắn đang tức giận vô cùng, lại không thể che đi một đôi mắt trong suốt, tam đình ngũ nhãn*, mũi cao trắng trẻo, môi hồng anh đào.

*Tam đình ngũ nhãn: một nguyên tắc chia tỷ lệ khuôn mặt tới nay vẫn dùng của Trung Quốc, gõ nguyên câu vô google là ra, nói chung là ngũ quan đồng đều ấy.

Rốt cuộc tình cảnh trong thôn thế nào, Nhan Tuế Nguyện cũng chưa dám đi sâu vào nhìn, e sợ hành động quá lớn sẽ làm kinh động kẻ sau màn. Nhưng mùi máu tươi nồng đậm cùng với mấy lời mắng tức giận của Gia Cát Loan làm cho tâm tình y càng lúc càng nặng nề.

Vốn là y lo ngoài sáng, Trình Tàng Chi xử lý trong tối, vậy nên tình hình bên trong thành Kim Châu thế nào, còn phải để Trình Tàng Chi trong tối tỉ mỉ tra xét.

Ra ngoài thành Kim Châu rồi, ba người tất nhiên đường ai nấy đi.

Trình Tàng Chi vừa bước chân trước, chân sau đã đạp lên tuyết vừa rơi.

Lúc này, Gia Cát Loan cởi xuống dù giấy giắt bên hông, thong thả ung dung bung ra.

Là một cái dù giấy đã ố vàng.

Nhan Tuế Nguyện giật mình, nghĩ thầm hóa ra Gia Cát Loan đem dù theo thật. Y còn tưởng cây dù đó cũng giống như kiếm giấu trong tay áo y, là thứ ngụy trang bên ngoài cho vũ khí sắc bén, dễ bề mang theo không sợ tai mắt.

Nhìn Gia Cát Loan đang bung dù đi trong cơn tuyết lớn, bông tuyết rải đầy như lông ngỗng, lại nhìn tầng tuyết trắng trên đỉnh dù, y mới tin đây thật sự là một cây dù giấy.

"Có vẻ Gia Cát lang quân có chuẩn bị kỹ càng đến đây, dù này mang theo lại vừa khéo cần thiết."

Gia Cát Loan dừng lại bước chân, hắn vốn không đi cùng đường với Nhan Tuế Nguyện, nhưng nghe lời này thì lại nhấp môi cười khẽ: "Lúc còn ở Duyện Châu đã nghe nói triều đình có vị thượng thư tính thẳng như dây đàn, đêm qua nghe vị lang quân kia nói xong, hôm nay lại nghe ngữ điệu này của các hạ, cảm thấy các hạ mới là vị thượng thư tính thẳng như dây đàn kia của triều đình. Nhan thượng thư, thất lễ."

Dù Gia Cát Loan có khiêm cung lễ độ thế nào, có dùng lời khéo léo tới đâu, Nhan Tuế Nguyện vẫn cảm thấy lời của Gia Cát Loan có ẩn ý, không chút nhân nhượng nói: "Gia Cát lang quân muốn nói gì thì cứ nói, hà tất phải quanh co vòng vèo."

Gia Cát Loan nghe y nói ra yêu cầu như vậy, tự nhiên lại cười khẽ: "Tại hạ còn nghe nói Nhan thượng thư chính trực phân minh, hiện giờ xem ra đó là sự thật, chỉ là vẫn khó tránh khỏi cảm thấy thất vọng buồn lòng. Đại nhân không nghĩ tới Kim Châu nghèo đói, lại muốn hao phí thời gian quanh co với ta."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...