🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 12: 12

Editor: Miri (torianimereview.wordpress.com)

-----------------

Tiểu thái giám trong cung phái đến vừa tuyên xong ý chỉ Trình Tàng Chi cùng Nhan Tuế Nguyện tới Kim Châu - Sơn Nam đạo điều tra tường tận vụ án lão thần tam triều Lư Hoành nuốt vàng, Triệu Quyết liền giận dữ.

Triệu Quyết dùng ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm thánh chỉ trong tay Trình Tàng Chi, mặt hầm hầm: "Công tử ngài không thể đi, nếu để người xưa ở Kim Châu phát hiện thân phận của ngài, vậy thì không được!"

Trình Tàng Chi cười nhạo hai tiếng, "Ngươi nhìn bộ dáng hiện tại của ta, đừng nói người xưa, dù là phụ thân ngươi còn sống cũng chưa chắc nhận ra ta đấy chứ."

Mười năm trước, hắn là một thiếu niên đầu đeo mạt ngạch tím đính châu ngọc phi dương tuấn lãng, học theo người Nhung đeo lên hai cái hoa tai không ra thể thống gì, khóe miệng luôn treo nụ cười gian tà không đứng đắn, khiến mẫu thân hắn vừa thấy là đánh cho một trận. Mười năm sau, mạt ngạch biến thành phát quan, trán đã rộng ra nửa chỉ tay, lỗ xỏ tai cũng không biết đã bị lấp kín qua mấy năm, nụ cười trên khóe miệng càng lúc càng tự nhiên.

*Mạt ngạch: đai trán.

Nếu nói tướng mạo, Trình Tàng Chi tất nhiên không lo, ngay cả Nhan Tuế Nguyện còn không nhận ra hắn, có thể tưởng tượng được hắn đã thay đổi nhiều tới mức nào. Mười năm phiêu bạc, ân sâu khổ sầu, trải qua chiến hỏa khói mù, thiếu niên trưởng thành không chỉ có ở tuổi tác, còn ở tâm, mà tướng từ tâm sinh*, có thể nào bất biến, nói hắn đã thoát thai hoán cốt cũng không phô trương.

*Tướng từ tâm sinh: tính cách làm thay đổi dung mạo

Triệu Quyết cắn môi, thoạt nhìn vô cùng sầu muộn, vẫn không yên tâm như cũ nói: "Khó đảm bảo là sẽ không có người phát giác, công tử vẫn là nên cẩn thận chút, ngài thoái thác không đi, triều đình e ngại trú quân Hà Tây cũng sẽ không dám cưỡng cầu ngài đi."

Nụ cười của Trình Tàng Chi vẫn không đổi, trở tay vứt thánh chỉ cho Triệu Quyết, xoay người nói: "Ngay cả ngươi cũng biết triều đình kiêng kị trú quân Hà Tây, dù ta đi một chuyến này, lại lui một bước nói chuyện, bọn họ phát hiện rồi thì động được vào ta à."

Triệu Quyết phủng thánh chỉ nhìn Trình Tàng Chi đi vô cùng tiêu sái, á khẩu không trả lời được.

Sơn Nam đạo cách kinh đô và vùng lân cận cũng không xa, một đường thuận lợi đi từ Thanh Kinh đến Kim Châu cũng không mất mấy ngày. Chỉ là Kim Châu không phải là một nơi tốt, mười năm trước, danh môn vọng tộc Trình Môn ở Thanh Kinh bị diệt môn tại đây, bây giờ, tam triều nguyên lão cũng nuốt vàng tự sát ở đây, có thể thấy đây là một chỗ vô cùng xui rủi.

Ngoài thành Kim Châu có một khách điếm ô bồng dành cho mấy khách đi đường xa từ kinh thành nghỉ ngơi, thời tiết đang vào ngay giữa mùa đông giá rét. Ở giữa sảnh có lò sưởi cùng với rất nhiều chậu than, khách nghỉ chân bu quanh chậu than sưởi ấm tay, trên bếp lò nấu một ấm trà thì vẫn phải để nước ấm trong tay.

Đoàn người Nhan Tuế Nguyện mặc y phục gọn nhẹ, từng người bưng chén nước ấm trong tay, người được phái ra đi điều tra tình huống ở trong thành Kim Châu vẫn chưa trở về, lại thấy Trình Tàng Chi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...