🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 18: Chương 18

Nhiều năm trước, sau khi thấy tôi dùng camera lỗ kim vạch trần người xấu, Trần Ngạn bắt đầu thấy hứng thú với dạng thiết bị này.

Sau khi chú bị bắt, cô của cậu ấy không chịu được lời bàn tán của đồng nghiệp nên đến bệnh viện tư nhân làm viện trưởng, loại có nắm cổ phần ấy.

Cô của cậu ấy thẹn trong lòng nên cho Trần Ngạn rất nhiều tiền tiêu vặt, Trần Ngạn dùng số tiền này để mua trang thiết bị.

Cậu ấy rất thông minh. Đầu tiên tháo rời các thiết bị này rồi tập lắp lại, lâu dần cũng tự tìm ra cách làm.

Nói đến đây tôi không khỏi khen ngợi cậu ấy có khả năng kinh doanh. Mấy món cậu ấy làm trừ để mình chơi còn treo bán trên internet, mấy năm nay cũng kiềm lời không ít.

Tôi say sưa nghe cậu ấy kể, chuyện này nghe còn đặc sắc hơn tiếu thuyết.

Giọng Trần Ngạn nhỏ dần, cậu ấy bất an nhìn tôi.

Nói đến đây tôi không khỏi khen ngợi cậu ấy có khả năng kinh doanh. Mấy món cậu ấy làm trừ để mình chơi còn treo bán trên internet, mấy năm nay cũng kiềm lời không ít.

Tôi say sưa nghe cậu ấy kể, chuyện này nghe còn đặc sắc hơn tiểu thuyết.

Giọng Trần Ngạn nhỏ dần, cậu ấy bất an nhìn tôi.

Tôi hiểu ngay phía sau còn chuyện chưa kể.

Tôi vỗ mạnh lên người cậu ấy:

- Thành khẩn được khoan hồng, cậu còn giấu diếm là tớ mặc kệ đấy.

- Đừng, đừng, tớ nói.

Tuy đã chuẩn bị tâm lý nhưng tôi vẫn bị động tác tiếp theo của Trần Ngạn làm hết hồn.

Cậu ấy chần chừ rút khấu s.ú.n.g lục trong túi áo gió ra, ngoan ngoãn đưa cho tôi:

- Tên nó là CA One, chỉ tốn tám linh kiện nhưng lực sát thương không nhỏ.

Tôi lắp ba lắp bắp:

Còn... còn b.ắ.n được?

Đương nhiên. - Trần Ngạn khẳng định, còn định làm mẫu cho tôi xem.

Tôi hoàn hồn đẩy cậu ấy:

- Cậu điên à? Bị người khác nghe thấy thì sao?

Trần Ngạn mím môi cười:

- Không ra tiêng đâu, nó dùng đạn 9mm, lúc băn ra hầu như không có tiếng.

Vãi đạn, Trần Ngạn ơi Trần Ngạn, cậu không dùng cái trí tuệ này kiếm tiền làm giàu đi, mắc gì đi làm chuyện trái pháp luật vậy??

Vậy những nam sinh theo đuổi tớ hồi trước thì sao?

Tớ đánh cho họ một trận, bắt họ chuyển trường.

Lời này thống nhất với lời của Trần Phong.

Cũng may vẫn còn kịp.

Cậu ấy chưa g.i.ế.c người, chưa phạm tội.

Tôi thở phào.

- Cậu quan tâm bọn họ à?

Trần Ngạn nhìn tôi không chớp mắt, hai mắt ầng ậc nước nai con bị thương.

Tôi không khỏi thắc mắc mạch não cậu ấy chạy kiểu gì.

Tôi thốt lên:

- Tớ để ý họ làm gì, tớ lo cậu phạm pháp đó.

Trần Ngạn run lên, mặt đỏ bừng, cúi đầu mim môi cười.

Tôi đỡ trán thở dài, cạn ngôn luôn.

Còn làm thế nào được nữa? Đứa trẻ mình cứu về thì có quỳ lết cũng phải kéo nó về đường ngay chứ sao.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...