🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 17: Chương 17

Phòng gỗ bỏ hoang nằm sau núi chìm trong bóng tối.

Gã đàn ông c** tr*n, người đầy máu, mặt nhăn nhó bị xích nằm dưới sàn.

- Cầu xin cậu cho tôi ít thức ăn, cho tôi ít nước.

Gã đàn ông bò vào góc, tay đang nắm thứ gì đó khổ sở cầu xin.

Một giây sau, một bàn tay lớn duỗi ra từ trong bóng tối túm lấy tóc gã đàn ông đập mạnh mặt gã xuống sàn mấy lần.

Tiếng mặt đập xuống đất rầm rầm chen lễn tiếng gã k** r*n, nghe là biết rất đau.

Bấy giờ tôi mới phát hiện chàng trai đeo khẩu trang ngồi trong góc.

Cậu trai đeo khẩu trang buông lỏng tay, giãn gần giãn cốt rồi lại đạp lên đầu gã đàn ông kia, chân không ngừng dí xuống.

Gã đàn ông gào lên đau đớn:

Cậu là ai? Tôi có thể cho cậu tiền, tôi có rất nhiều tiền!

Khả khà, trả tiền?

Câu trai đeo khẩu trang lên tiêng, hình như cam thây lời câu xin của gã đàn ông rât nực cười. Hăn chit cưới xuống thưởng thức về mặt giấy dụa sắp

- Tao chạm vào cô ấy đã cảm thấy mình đang khinh nhờn cô ấy, mày lại dám tơ tưởng đến cô ấy?

Giọng nói của hắn rất êm, nhẹ nhàng như tiếng nỉ non của tình nhân.

Nhưng lời nói từ giọng nói đó lại tàn nhẫn vô cùng:

- Muốn biết tao là ai à? Nhìn cũng được, dù sao người chêt cũng kín miệng nhỉ?

Nói xong thì muốn gỡ khẩu trang ra.

Noi thi chạm nhưng chuyện chỉ trong chớp mắt, tôi cởi áo khoác chạy vọt vào trong, trùm áo lên đâu cậu trai đeo khẩu trang rồi kéo hắn ra ngoài.

Ánh mặt trời xuyên qua lá cây chiếu lên mặt hắn, hắn híp mắt, khó tin thốt lên:

- Cậu nhìn thấy rồi... cậu không sợ tớ à?

Tôi lườm, kéo khấu trang của hắn xuống lộ ra gương mặt tái nhợt của Trân Ngạn, cả người cậu ấy căng cứng.

Tôi nói:

- Sợ gì? Bọn mình lớn lên cùng nhau mà, hừ, sau đó dù tớ có con cũng chưa chắc thân bằng cậu đâu.

Không biết đoạn nào khiến cậu ấy hài lòng mà cậu ấy cúi đầu cười.

Tôi càng giận mà mắng:

Đầu óc cậu có vấn đề à? Chẳng may bị lão nhìn thấy mặt coi như tương lai cậu đi đời luôn đấy biết không? Vì kẻ xấu xa như vậy mà liên lụy mình có đáng không hả?

Đáng chứ, vì cậu cái gì cũng đáng hết.

Trong mắt Trần Ngạn chứa đầy điên cuồng.

- Điên phải không! Tớ cứu cậu từ tay ác ma ra để cậu vào tù ngồi à! Sao lại không quý trọng bản thân hả?

Tôi huơ tay đ.ấ.m lên người Trần Ngạn, cơ thể cậu ấy bây giờ toàn cơ bắp, đánh cậu ấy không đau, tôi đau.

Một lúc sau có lẽ cậu ấy đã nhận ra tôi đang giận nên mới lui bước nói:

- Không ai biết đâu. Tớ cài máy nghe lén mới biết lão với tình nhân ra đảo nghỉ phép. Bạn gái của lão có chồng nên cần thận dùng điện thoại công cộng gọi cho lão, tớ lợi dụng điểm này dùng máy sửa giọng hẹn lão ra.

Nghe đến đây tôi không nhịn được hỏi:

- Cậu lấy đâu ra máy nghe lén với máy sửa giọng?

Trần Ngạn nheo mắt cẩn thận quan sát sắc mặt tôi:

- Tớ tự làm.

Tôi trợn mắt, má ơi, hóa ra tôi còn nuôi ra được một nhà khoa học tương lai!

Tôi kẹp cổ cậu ấy:

- Khai hết ngay cho tớ, một chữ cũng không được giấu!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...