🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 42: 42

"Bởi vì lúc trước tôi cũng đã từng tới đây vài lần, tâm trạng bực bội liền muốn tìm một góc để khóc một lát, không ngờ là tìm ra nơi này." Tôn Thần Thần vừa nói chuyện vừa rót cho Khâu Hàn một ly trà.

"Trước kia anh cũng từng tới đây?" Khâu Hàn nhìn hắn hỏi.

"Thật ra trước kia cũng đều là hai chị em Lý Tuệ Tuệ mang tôi tới." Tôn Thần Thần nhìn Khâu Hàn nói: "Muốn biết vì sao không?"

Khâu Hàn hỏi: "Vì sao?"

"Chuyện tôi được Diệp tổng giúp đỡ, bọn họ đương nhiên không vui vẻ gì, bọn họ biết mẹ Diệp tổng chán ghét tôi, cho nên cố ý mang tôi tới, muốn tôi cảm thụ được cảm giác bị người ta chán ghét, cũng nhắc nhở tôi là mẹ Diệp tổng chán ghét tôi, cho nên đừng mơ mộng bất cứ chuyện gì cả ." Tôn Thần Thần nói xong liền cười châm chọc.

"Mẹ Diệp tổng vì sao lại chán ghét anh?" Khâu Hàn khó hiểu hỏi, muốn chán ghét một người, dẫu sao cũng nên có lý do.

"Bởi vì tôi giống Hứa Vân Kỳ nha, đây chính là nguyên nhân tôi được giúp đỡ, cũng là nguyên nhân tôi bị mẹ Diệp tổng chán ghét." Tôn Thần Thần cười lạnh nói: "Tôi tự hiểu lấy mình, biết mình chỉ là thế thân mà thôi, chị em bọn họ thì lại cảm thấy tôi sẽ sinh ra vọng tưởng, thật đúng là coi trọng tôi mà."

Khâu Hàn nghĩ nghĩ nói: "Vậy lần này anh theo bọn họ tới đây, là do bọn họ bắt bạn trai cũ để uy hiếp anh?"

Tôn Thần Thần sắc mặt lập tức trầm xuống, ánh mắt càng thêm ảm đạm, hắn gắt gao nhéo mu bàn tay nói: "Lúc trước hai chị em kia ở nước ngoài, cho dù ngẫu nhiên về nước thời gian cũng rất ngắn, tôi nhịn một chút liền qua. Nhưng mà từ nay về sau, bọn họ sống luôn ở trong nước, sự tra tấn này không biết khi nào mới dứt."

Khâu Hàn hơi cúi đầu, trong lòng thở dài.

Tôn Thần Thần thở dài nói: "Chờ khi tôi thật sự chịu không nổi nữa, bức tôi chết đi, có lẽ như thế bọn họ mới có thể vừa lòng, mà tôi cũng được giải thoát rồi."

"Đừng tiêu cực như vậy, sẽ biện pháp mà." Khâu Hàn an ủi nói.

"Biện pháp? Thật ra tôi có nghĩ tới một biện pháp." Tôn Thần Thần nói.

"Biện pháp gì?" Khâu Hàn tò mò hỏi.

Tôn Thần Thần trầm mặc một lúc, không trả lời Khâu Hàn mà là nhìn cậu nói: "Kêu cậu tới, chủ yếu là muốn nhắc nhở cậu, hiện tại cậu muốn chiêu đãi hai chị em kia, cậu phải chuẩn bị tâm lý, cũng phải có tâm phòng bị."

Tôn Thần Thần nói xong liền cầm bình giữ ấm đứng dậy ra khỏi hoa viên nhỏ, Khâu Hàn cũng không ngồi lâu, sau khi nhìn Tôn Thần Thần rời đi, cũng trở về nghỉ ngơi.

Tắm rửa xong liền nằm xuống giường, trong đầu Khâu Hàn vẫn luôn nhớ tới bạch ngọc miêu, cậu thật sự vô cùng vô cùng muốn lấy về, nhưng cậu có dự cảm, Phương Quân Mân sẽ không dễ dàng cho cậu. Mặc kệ Phương Quân Mân làm sao mà có được bạch ngọc miêu, hiện tại nó đã trở thành đồ của nàng, dù cho cậu có nói cho Diệp Huyên Thành, nếu Phương Quân Mân không cho, y cũng không có khả năng đoạt lấy đồ của mẹ mình, nên làm cái gì bây giờ?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...