🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 123: 123

"Chú muốn mở quán sao?" Khâu Hàn một bên thưởng thức tranh một bên hỏi.

Diệp Huyên Thành trả lời: "Không phải, mấy thứ này đều chú mua về cất."

"Thì ra là chú còn có hứng thú với mấy thứ này sao?" Khâu Hàn cảm thán nói: "Mấy cái này mà trưng bày, khẳng định sẽ thu hút rất nhiều người đến xem."

"Từ trước tới nay, hứng thú của chú đối với mấy cái này đều rất bình thường," Diệp Huyên Thành nhìn Khâu Hàn nói: "Kỳ thật, nhạc cổ điển hay mấy thứ khác, chú cũng chỉ là tùy tiện nghe một chút, không thật sự thích."

"Vậy chú cất mấy cái này để làm gì ạ?" Khâu Hàn tò mò hỏi.

"Còn không phải bởi vì em thích sao?" Diệp Huyên Thành dùng ngữ khí đương nhiên nói: "Bởi vì em thích, cho nên chú đã tìm kiếm sưu tầm nhiều năm."

Khâu Hàn sửng sốt một chút, sau đó có chút ngượng ngùng nói: "Đó đều là chuyện trước kia."

"Chú là nghĩ......" Diệp Huyên Thành nhìn vài thứ kia nói: "Lỡ như em nhớ lại chuyện trước kia thì sao, lỡ như em lại hứng thú với mấy thứ này thì sao? Cho nên chú sẽ chuẩn bị hết cho em, chỉ cần em cảm thấy thích, dù có bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề."

Trong lòng Khâu Hàn vô cùng cảm động, cậu ôm lấy eo Diệp Huyên Thành nói: "Em rất thích." Cậu vừa thích vừa cảm động, đây đều là tâm ý của Diệp Huyên Thành dành cho cậu đó huhu.

Hứa Vân Kỳ đứng ở phía sau các trợ lý khác, nghe được cuộc nói chuyện của hai người, gã không tự chủ được cầm quyền, từ khi gã học đại học đã được Diệp lão gia tử giúp đỡ, sau đó vẫn luôn được bồi dưỡng dựa theo sở thích của Diệp Huyên Thành, sau khi gã gặp qua Diệp Huyên Thành vài lần, cũng đối Diệp Huyên Thành sinh ra lòng ái mộ, vì thế luôn nỗ lực học tập, tuy rằng trong lòng gã hiểu rất rõ mình cùng Diệp Huyên Thành không có hy vọng, nhưng khi gã biết công sức bao năm của mình kỳ thật là dựa theo sở thích của Khâu Hàn, trong lòng vẫn chịu đả kích, cảm thấy cuộc đời của mình thật là đáng buồn cười và châm chọc.

Diệp Huyên Thành nắm tay Khâu Hàn đi vào bên trong, nói cho Khâu Hàn: "Chú đã thành lập một cái quỹ hội từ thiện, gọi là Hàn Mộng Quỹ, chuyên môn dùng để giúp đỡ những người có thiên phú nghệ thuật, về sau quỹ hội này liền giao cho em quản lý nhé."

"Dạ được." Khâu Hàn mỉm cười đáp.

Một tháng sau, Khâu Hàn đi đến công ty tặng đồ cho Diệp Huyên Thành.

Ra khỏi thang máy, Khâu Hàn đi về hướng văn phòng Diệp Huyên Thành, từ xa cậu nhìn thấy bí thư cùng các trợ lý đứng trước cửa văn phòng không biết đang vây xem cái gì.

Trong lòng Khâu Hàn rất tò mò, nhanh hơn bước chân đi qua, cậu mới vừa đi tới cửa, liền nhìn thấy Trương Đồng bị mấy người mặc đồ cảnh sát mang đi. Tuy rằng Trương Đồng cúi đầu nhưng Khâu Hàn vẫn thấy được sắc mặt hắn đang rất khó coi, trong đó có một cảnh sát ôm một cái thùng giấy, bên trong để rất nhiều văn kiện.

Khâu Hàn nhìn thoáng qua Trần Khải Dương, thấy Trần Khải Dương xoay người về văn phòng, cậu cũng lập tức đi theo.

Khâu Hàn đóng cửa lại, nhìn Trần Khải Dương hỏi: "Sao lại thế này? Trương Đồng hắn bị làm sao vậy?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...