🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 40: Ám vệ cũng là con người

Cố Cẩm Lan nói một cách điềm tĩnh, giống như nàng chỉ đang xử lý việc sống chết của con gà con vịt nào đấy. Lưu Dục cũng không dám nói thêm điều gì, dù sao ở đây cũng là cổ đại, người Hoàng gia đối với vận mệnh của người khác đều không để lọt mắt. Nàng há miệng ăn chân gà: "Điện hạ, phủ tướng quân bên kia nên xử lý như thế nào?"

"Bổn cung đã an bài người theo dõi, như vậy sẽ rất nhanh Thành vương cùng Quyên quý phi đều biết chuyện. Hơn nữa bổn cung đã đưa tin cho mẫu hậu ở trong cung, ngược lại, phò mã, mẫu hậu hỏi bổn cung, người để ngươi quản lý các cửa hàng, ngươi có đi xem qua chưa?"

Lưu Dục nhanh chóng bưng chén cơm lên, giả đò ăn cơm một cách chăm chú: "Điện hạ, thân thể ta không tốt, cần ở trong phủ nghỉ ngơi cả ngày. Ta làm gì còn sức lực đi xử lý cửa hàng, điện hạ lo lắng thì vẫn nên cử một số người đáng tin cậy để trông coi nha..."

Cố Cẩm Lan nhận lấy khăn tay lau khóe miệng, lại bưng lên một chén trà rồi nói: "Phò mã, ngươi lười như vậy, mẫu phi cùng gia gia của ngươi có biết không?"

"Điện hạ không ngại ta lười là tốt rồi, ta cũng không sống chung với bọn họ."

"Phò mã, da mặt ngươi thật sự đã dày đến một trình độ nhất định rồi. Nếu có thể không cần ăn cơm, bổn cung nghĩ ngươi cũng không định rời giường."

"Không phải như vậy nha." Lưu Dục nghiêm trang nói: "Điện hạ nếu không dậy, ta liền không thèm dậy, nếu điện hạ dậy, ta dĩ nhiên muốn cùng điện hạ rời giường."

"Đừng có miệng lưỡi trơn tru, ăn nhanh lên một chút, trong chốc lát còn có việc cần làm."

"Điện hạ có việc cần xử lý?"

"Phò mã, ngươi ngủ đến choáng váng đầu óc rồi sao? Phủ tướng quân cùng phủ Thành vương, còn có trong cung, không lẽ sẽ không gặp chuyện?"

"Việc này a, chúng ta cũng không cần ra khỏi phủ làm gì."

"Phò mã, ngươi cứ tiếp tục lười như vậy, xương cốt sẽ rớt ra thành từng mảnh, ngươi nên đến phủ phò mã giám sát ám vệ cùng binh lính trong phủ, xem họ huấn luyện như thế nào rồi."

Lưu Dục bĩu môi: "Bọn họ khẳng định có người của điện hạ đốc thúc huấn luyện, ta cần đi làm cái gì? Ta không muốn ra khỏi phủ."

Cố Cẩm Lan giờ phút này tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, phò mã này của nàng, hắn có thể hay không có một chút dã tâm.

"Phò mã, nếu ngươi không từ trên ghế đứng lên, đêm nay bổn cung cho ngươi ngủ dưới đất!"

Lưu Dục cằn nhằn đứng dậy: "Được được, ta đi, điện hạ cũng đi với ta."

"Bổn cung không đi, bổn cung phải ở lại trong phủ lưu ý động tĩnh từ mọi phía."

Lưu Dục nguýt dài, cực kỳ không tình nguyện đi ra ngoài. Cố Cẩm Lan làm bộ như không nhìn thấy vẻ mặt đó, cúi đầu uống trà.

Lưu Dục di chuyển đôi chân như đắp thêm chì đi ra khỏi phủ, hướng đến phủ phò mã. Cố Cẩm Lan im lặng ngồi ở trên ghế đệm đọc sách, phủ của tướng quân giờ phút này không được bình thản như vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...