🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 17: Chuẩn bị nghênh đón thích khách

"Ta xem phò mã là vì muốn vua đùa nên mới như vậy đi." Cố Cẩm Lan không lưu tình chút nào chọc thủng tính toán nhỏ nhặt của Lưu Dục.

"Điện hạ, ngươi như thế nào có thể nói như vậy? Ta cũng là vì muốn chiếu cố điện hạ nha."

"Phò mã gia không hổ danh là Đại Tề thiếu niên anh tài, ta vốn muốn để người đánh ngươi một chưởng, cảm giác như vậy liền có chút mất tự nhiên. Không nghĩ tới ngươi sẽ nghĩ ra được biện pháp tốt như vậy." Mai Bạch Vũ vẫn đầy mặt thưởng thức nhìn Lưu Dục.

Lưu Dục giờ đã mơ hồ cảm giác được lãnh khí toát ra từ trên người điện hạ nhà nàng, vội vàng đứng lên, kéo ống tay áo Cố Cẩm Lan: "Điện hạ, chúng ta mau trở về chuẩn bị đi."

Cố Cẩm Lan đứng lên, hảo tâm nhắc nhở thêm: "Phò mã, không được quên trả tiền."

"Không sai, phò mã gia, không được quên trả tiền." Mai Bạch Vũ nói xong đã đi xa cách đó vài thước, có công phu rất giỏi a, ta cũng muốn học. Hơn hai mươi văn tiền còn muốn chạy trốn, ta cuối cùng cũng phải trả tiền, Lưu Dục trong lòng hầm hừ.

Giao xong tiền Lưu Dục chạy chậm đuổi kịp Cố Cẩm Lan: "Điện hạ, chờ ta a, vạn nhất Thành vương phái người khác tới giết ta, các ngươi đều đi nhanh như vậy ta phải làm sao."

"Thành vương sẽ không giết người trên đường cái."

"Như thế nào sẽ không a, vạn nhất từ trên cửa sổ lầu cao, đột nhiên phóng đến một mũi tên, ta trốn không thoát chẳng phải là chuyện không tốt?"

Linh Lung đi ở một bên đầy mặt bất đắc dĩ, phò mã nhà nàng như thế nào ngây thơ như vậy, trừ bỏ thời điểm làm việc mà điện hạ giao cho, dĩ nhiên người có dụng tâm như vậy bình thường lại giống một hài tử.

"Phò mã lo lắng quá rồi, bổn cung mang theo vài cái thị vệ đi ra, đều đứng xung quanh ngươi, an toàn, không có vấn đề gì."

"Nga, quả nhiên, nhìn kỹ hình như có một số người theo chúng ta không nhanh cũng không chậm."

"Phò mã không cần nói nhiều như vậy, bằng không ngay cả buổi tối cũng không có đồ ăn." Cố Cẩm Lan giờ mới phát hiện nguyên lai Lưu Dục thích nói chuyện đến như vậy, vẫn luôn bên tai nói nói không ngừng.

Lời này vừa ra, thế giới lập tức trở nên thanh tịnh. Dựa theo nguyên tắc của Lưu Dục, mỹ nữ có thể không có, nhưng là mỹ thực không thể không có.

Trở lại trong phủ, Lưu Dục liền nhanh như chớp chạy đến phòng bếp.

"Phò mã gia cát tường."

"Đều đứng lên đi, bổn vương hôm nay tới đây là có việc muốn phân phó các ngươi."

"Phò mã gia ngài phân phó cái gì, chúng tiểu nhân đây đều cẩn thận lắng nghe." Đoàn người đứng phía dưới chờ đợi, cúi đầu trong lòng đều đang suy đoán, không phải là phò mã gia lại nhớ đến ý kiến gì hay lại chuẩn bị làm bữa tối cho điện hạ đi.

"Quản sự lưu lại, những người còn lại trước hết ra ngoài."

"Vâng, nhóm nô tài cáo lui."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...