🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 106: Kết cục nhỏ

Lưu Dục ngồi không ở trên xe ngựa, xương cốt nàng như rã rời, nàng liên tục oán trách trước đây vì sao thời điểm Cảnh đế ám sát nàng thì không chọn chỗ nào gần kinh thành một chút. Hiện tại thì tốt rồi, nàng phải đi một quãng đường xa như vậy để trở về kinh thành, đây là việc muốn lấy cái mạng già cũng như cái eo tựa đã lão hóa của nàng.

Trải qua mấy ngày đêm xóc nảy, phò mã gia của chúng ta cuối cùng cũng trở về phủ công chúa, thế nhưng giờ phút này nàng mặc bộ y phục thường dân, còn có chút bụi bặm pha lẫn sự mệt mỏi. Lính gác trước phủ công chúa thấy vậy liền không để nàng vào: "Đi đi, tránh ra, ngươi là ai? Đừng có đi loạn đến gần phủ công chúa."

Lưu Dục buồn bực, điện hạ cũng thật là, lúc sai người đến đón nàng vì sao không mang nhiều bạc một chút, hại nàng không có bạc để đổi trang phục nữa. Lí do không mang theo nhiều bạc là vì Cố Cẩm Lan sợ Lưu Dục có tiền nửa đường ham chơi mà không nhanh chóng quay về. Xa phu là ám vệ do Cố Cẩm Lan phái đến, lúc này hắn tiến lại bạt tai tên lính gác cổng: "Làm càn, phò mã gia là người để cho ngươi mạo phạm sao?"

Tên kia vừa muốn chửi lại thì nhìn thấy lệnh bài của phủ công chúa, hắn vội vàng quỳ xuống không dám ngẩng đầu, Lưu Dục lúc này mới bước vào phủ với vẻ mặt ai oán.

Hành trình của Lưu Dục Cố Cẩm Lan nắm rõ trong lòng bàn tay, thời điểm Lưu Dục đến cửa thành nàng đã biết. Có câu: "Tiểu biệt thắng tân hôn(Phu thê lâu ngày xa cách khi gặp lại tình cảm còn nồng thắm hơn đêm tân hôn)", xa cách phò mã chừng nửa tháng khiến công chúa điện hạ không thể bình tĩnh lạnh nhạt như xưa. Nàng âm thầm oán trách Lưu Dục bình thường không chịu học võ công, yếu như vậy nên quay về mới chậm trễ.

"Điện hạ."

Cố Cẩm Lan xoay người, lúc nhìn thấy Lưu Dục, nàng liền nhíu mày, miệng lại nói: "Nếu lần đầu bổn cung thấy ngươi mà ngươi mặc trang phục và tóc tai như vậy thì bổn cung nhất định sẽ muốn chiêu phò mã khác."

Thế nhưng nàng lại quay sang nói với Linh Lung: "Chuẩn bị nước ấm để phò mã tắm rửa thay quần áo."

Lưu Dục ngâm mình chừng hai canh giờ mới chịu đi ra, nàng mặc trang phục dành riêng cho phò mã, có câu: "Người đẹp vì lụa", lời này thật chính xác, sau khi Lưu Dục tắm rửa đổi trang phục thì lại trở thành thiếu niên tuấn tú.

Mới dùng bữa tối xong, chưa đến một khắc, Lưu Dục liền đoạt lấy cuốn sách trong tay Cố Cẩm Lan ném lên bàn.

"Phò mã, ngươi muốn làm gì?"

Lưu Dục không thèm để ý đến lời nói của Cố Cẩm Lan, nàng ôm lấy điện hạ bước vào trong đặt xuống giường, nàng cũng trèo lên: "Điện hạ, nhiều ngày không gặp nhau, ta rất nhớ ngươi."

Cố Cẩm Lan nhíu mày: "Bây giờ còn sớm."

"Ta tưởng điện hạ cũng  ta." Lưu Dục hôn hôn vành tai Cố Cẩm Lan.

Cố Cẩm Lan nở nụ cười, đúng vậy, người mà nàng ngày đêm nhớ mong hiện đang ở trước mặt nàng, vậy nàng cần cố kỵ thêm điều gì? Nàng không trả lời, thế nhưng hai tay vòng lên cổ Lưu Dục rồi hôn lên.

Đêm đông này không lạnh, cũng không dài. 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...