🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 100: Hữu kinh vô hiểm( Bị làm cho sợ hãi nhưng không gặp hiểm nguy)

Hồ Diên Phượng giờ phút này mới cảm nhận rõ việc phò mã thật sự nhu nhược, Lưu Dục một chút võ công cũng chẳng biết. Nàng phải mang Lưu Dục bị thương theo nên tốc độ chậm lại rất nhiểu, may mắn nơi này là rừng rậm núi cao, cảnh quan xung quanh đều tối.

Nàng vừa kéo Lưu Dục đi vừa lưu lại kí hiệu chỉ có thị vệ của Hung Nô mới phân biệt được, nhưng sát thủ mà Cảnh đế phái tới không phải dạng tầm thường. Đám người kia truy đuổi đằng sau, rất nhanh đã thấy dấu vết của Lưu Dục và Hồ Diên Phượng để lại nên đuổi theo, thậm chí Lưu Dục còn nghe được tiếng vó ngựa cùng tiếng kêu của bọn họ.

Hồ Diên Phượng nhảy khỏi ngựa, vỗ nó một cái khiến nó chạy đi, sau đó nàng mang theo Lưu Dục ẩn nấp sâu bên trong rừng cây. Nếu có thể tránh được đám sát thủ thì do hai người mạng lớn, nếu tránh không được chỉ có thể cầu nguyện người của nàng mau đuổi tới đây, trong lúc đó nàng có thể cầm cự bao lâu thì sẽ cố gắng cầm cự bấy lâu.

Lưu Dục không bị thương bên ngoài, chỉ là nàng bị thánh vệ chưởng một cái làm thương tổn nội tạng mà phun ra máu. Thế nhưng đối với người không bao giờ tập võ như nàng, một chưởng kia cũng gần như lấy cả cái mạng của nàng rồi, giờ phút này nàng nằm yên trên mặt đất, cũng không còn sức để hỏi Hồ Diên Phượng vì sao lại làm như vậy. Nàng biết bây giờ không phải là thời điểm để nhiều lời, lúc Hồ Diên Phượng cứu nàng, trong lòng nàng như đã khẳng định được phán đoán của Cố Cẩm Lan, đây chính là công chúa của Hung Nô.

Nghe thấy tiếng vó ngựa càng ngày càng gần, Hồ Diên Phượng như ngừng thở, may mắn đám kỵ binh này đông, chỉ nghe một người trong đó hét lên: "Phía trước có tiếng vó ngựa."

"Đuổi theo."

Hồ Diên Phượng nghe thấy đám người này đi xa rồi nhưng nàng tuyệt đối không dám thả lỏng cảnh giác. Đám kia rất nhanh sẽ phát hiện chỉ có con ngựa không, hai người các nàng có một ít thời gian mà thôi, họ sẽ nhanh chóng chạy ngược lại đây. Lưu Dục xua tay một cách suy yếu: "Không cần đổi hướng đi."

"Vì sao?" Hồ Diên Phượng hơi khó hiểu, Lưu Dục có phải là bị đánh đến không tỉnh táo rồi không?

"Nơi này bọn họ đã tìm qua, tất nhiên sẽ không quay lại tìm lần nữa, chúng ta chỉ cần tiếp tục tiến về phía trước, không ngồi ở chỗ này là được." Lưu Dục vừa nói vừa ho, sau đó cầm khăn lau vết máu ở khóe miệng.

"Quả thật là như vậy. Ngươi, không được nói nữa."

Hồ Diên Phượng cõng Lưu Dục tiến lên phía trước hai ba dặm, sau đó nàng tìm một nơi thích hợp ẩn nấp để Lưu Dục xuống, hai người lẳng lặng chờ.

Lưu Dục giãy dụa ngồi dậy, sau đó cởi áo khoác ra, Hồ Diên Phượng thấy vậy liền nhíu mày: "Phò mã đang muốn làm gì?"

Lưu Dục cởi ra kim ti giáp đưa cho Hồ Diên Phượng: "Ngươi mặc vào."

Hồ Diên Phượng lúc này thật sự khiếp sợ, kim ti giáp là bảo bối mà khi mặc vào sẽ không bị thương bởi đao kiếm, điều này nàng biết. Thế mà Lưu Dục giờ phút này đem thứ đó đưa cho nàng, chính mình lại không mặc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...