🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 34: Hoá ra lại là lần cuối

Chuyện chuyển trường rốt cuộc thì cũng lên lịch trình, ông ngoại bảo cuối cùng vẫn phải nhờ tới quan hệ, Giang Độ không lên tiếng, mặc định như đã tiếp nhận.
Một mình nhìn chằm chằm ghế sofa thất thần, như thể tiếng mưa vẫn còn văng vẳng bên tai, bóng hình ấy vẫn ngồi ở đó, sau khi đứng dậy, để lại vết lõm nhỏ, sấm chớp tia sét đùng đoàng, những chiếc lá trên cây hoa quế bị thổi bay cuồn cuộn.

"Hôm nay đích thân tôi ngồi xe bus, tính đâu ra đấy, thêm cả đợi xe, hết một tiếng đồng hồ." Ông ngoại thở mạnh nói, ông rất cẩn thận, thay Giang Độ tính toán cẩn thận thời gian, bà ngoại cùng gật đầu theo, "Trường số 3 cũng có là trường có thứ hạng, bé con, cuối tuần để ông ngoại đến đón con, đợi chúng ta xem nhà chuyển đồ xong, chúng ta sẽ qua đó ở, không cần con chạy tới chạy lui nữa."
Hai người già, ông một câu, tôi một câu, nếp nhăn trên mặt hằn như vết dao, Giang Độ nhìn tóc mai trắng của họ, đột nhiên cảm thấy bản thân thật có lỗi.

Ngay sau đó, một ý nghĩ mạnh mẽ mà rõ ràng hiện lên trong đầu: Cô phải đi rồi.
Cô không bao giờ có thể gặp lại Nguỵ Thanh Việt nữa.
Cuộc đời vẫn còn rất dài, nhưng với cô mà nói, nếu thời gian dừng lại ở những khoảnh khắc cô có thể viết thư cho cậu ấy thì tốt biết bao, đừng tiếp diễn nữa.
Trong đêm khuya thanh vắng, cô tìm thấy bật lửa của ông ngoại, đem ba bức thứ viết về sau mà không đưa cho Nguỵ Thanh Việt ra.

Lúc đó, ngoài cửa sổ hoặc là có trăng, hoặc là có sao, cát quang phiến vũ, cô có rất nhiều sách, đủ thể loại, thư được kẹp trong một cuốn sách cũ, không phải lo lắng có người đọc trộm, ông bà ngoại trước giờ đều rất tôn trọng cô, vào phòng cô lúc nào cũng sẽ gõ cửa trước.
*Cát quang phiến vũ: Mảnh da Cát Quang; di sản văn hoá quý giá; quý giá (tương truyền Cát Quang là thú thần, da làm áo, xuống nước không bao giờ bị chìm, vào lửa không bao giờ bị cháy, ví với những di sản văn hoá quý giá)
Vì ông bà, mình cũng phải mạnh mẽ học tập thật tốt, Giang Độ lặng lẽ rơi nước mắt.

Cô vuốt ve những bức thư, hôn chúng, tất cả nỗi cô đơn của tuổi thanh xuân cô đã được viết vào những bức thư không được ai kiểm nhận này.
Đêm mùa hè có mùi cỏ xanh mướt, mọc xuyên qua cửa sổ, đào ba năm, hạnh ngân bốn năm, lê năm năm, muốn ăn bạch quả đợi ba thế hệ, vài câu ngạn ngữ hiện lên trong đầu Giang Độ, cô và Nguỵ Thanh Việt, nếu giống đào, hạnh ngân hay lê thì tốt, ba năm, bốn năm, năm năm, nhưng nhất định đừng giống như bạch quả.
Nguyện gặp lại, nguyện gặp lại, nguyện gặp lại.
Đây là những từ duy nhất được ghi lại trong nhật ký tháng 6 năm 2007, Giang Độ chưa từng viết nhưng lời đau buồn hay tuyệt vọng, cũng không nhắc chữ nào về chuyện gặp phải trong mùa hè này.

Căn phòng nồng nặc mùi giấy cháy, cô mở cửa sổ, để mùi đó theo gió tan đi.
Ngày hôm sau, Giang Độ nằm trên giường không dậy nổi, cô phát sốt, cảm lạnh mùa hè còn đau hơn cảm lạnh mùa đông.

Đầu óc choáng váng, cơ thể suy nhược, uống thuốc cảm xong chỉ muốn đi ngủ.

Hôm thứ hai, Giang Độ cố gắng đến trường tự mình thu dọn đồ đạc, ông ngoại không cho, cô nhất thời sốt ruột bật khóc, nói mình có thể làm được.

Nếu như không có lời từ biệt đàng hoàng, thế thì quá tiếc nuối, cô muốn gặp Nguỵ Thanh Việt lần nữa, cũng muốn nhìn kĩ lại Mai Trung lần nữa, cái cây gần thư viện, sẽ cô đơn mất.
Nhưng trông cô thực sự yếu ớt, mặt mũi xanh xao, uể oải yếu ớt, ông ngoại nói, nghỉ ở nhà thêm một ngày rồi hãng tới trường.
Thứ ba hôm đó, đích thân ông đưa cô đến trường.
Biết rằng cô sắp chuyển trường, những thứ trong phòng ngủ ký túc xá cần được thu dọn, Lí Tố Hoa vội vàng chạy đến giúp đỡ.
Khi Giang Độ bước vào lớp, mọi người trong lớp đều nhìn cô, cô nghĩ, chắc giáo viên chủ nhiệm đã vào lớp nói qua việc cô sắp chuyển trường rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...