🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 14: Cậu có để ý không

Trong toà văn phòng có một cửa hàng bán nhạc cụ, Nguỵ Thanh Việt đến mua vài món đồ nhỏ.
Giang Độ bình tĩnh quan sát cậu, đứng một góc cùng ông nội bên cạnh, cô phải cư xử thật tự nhiên, nếu như phải chào hỏi cũng phải trông giống bạn bè bình thường nhất có thể.
Nhưng thật ra hai người vốn dĩ là loại quan hệ như thế mà.
Trời trở lạnh, cổ họng Giang Độ có chút không thoải mái, ngứa họng, cô muốn ho, nhưng lại sợ quấy rầy đến Nguỵ Thanh Việt, thế là cô như chú mèo con che miệng ho nhẹ hai cái.

Ông ngoại bỗng gọi cô: "Giang Độ, cảm lạnh rồi hả?"
Haiz.....
Cô ngay lập tức hoảng loạn, quả nhiên Nguỵ Thanh Việt phía trước quay đầu lại, cậu kéo mũ ra sau, lộ ra mái tóc dài, có chút lộn xộn, nhưng bất ngờ là...!trông lại rất đẹp trai, cô thích tóc của cậu.
Giang Độ nặn ra nụ cười xấu hổ, tay giơ lên chút: "Hi".
Cô cũng không hiểu sao mình phải chào hỏi như vậy, Hi cái gì chứ, nhưng các bạn học vô tình gặp nhau trên đường cũng đều "Hi" như vậy.

Ông ngoại bất ngờ nhìn hai người, rõ ràng là không nghĩ rằng Giang Độ với cậu trai vào thang máy sau có quen nhau.
Cửa thang máy mở ra, Nguỵ Thanh Việt lên cùng tầng hai ông cháu, cậu tự nhiên vô tư hơn cô nhiều, cười cười: "Trùng hợp thế?" Rồi cậu chào hỏi ông ngoại Giang Độ, ông ngoại chất phác thẳng thắn nói luôn với Nguỵ Thanh Việt rằng Giang Độ đến tìm giáo viên dạy kèm, hỏi có phải cậu cũng muốn tìm không?
Cô lập tức ngượng đỏ mặt, kéo kéo góc áo ông ngoại, nói một cách mất tự nhiên: "Đây là hạng nhất trường cháu."

Lời vừa nói ra đã thấy hối hận, người lớn đều như vậy, nếu như để người lớn biết bạn của bạn là hạng nhất toàn trường, vậy thì sau đó sẽ như pháo liên thanh, cái gì mà "Giỏi quá" "Con xem xem con nhà người ta học như nào kìa" vân vân, chắc chắn sẽ nói không ngừng bên tai.

Mặc dù ông ngoại không làm quá vậy, mà ông lại giơ ngón cái lên với Nguỵ Thanh Việt, cười tít mắt nói: "Giang Độ, phải xin bạn chỉ bảo nhiều vào nhé, học hỏi phương pháp, một công đôi việc."
Nguỵ Thanh Việt duy trì phép lịch sự cơ bản nhất, cậu nói: "Tôi qua kia trước nhé, tạm biệt."
"Tạm biệt." Giang Độ cứng ngắc vẫy tay, trái tim cô cuối cùng cũng yên bình lại, cô không dám nhìn vào mắt ông ngoại, sợ ông sẽ thấy gì đó, vừa đi vừa nói, "Ông ngoại, cháu với Nguỵ Thanh Việt không cùng một lớp, không thân lắm, thế nên trong thang máy mới chào nhau sượng vậy, ông còn bảo cháu xin cậu ấy chỉ bảo thêm."
Ông ngoại không nghĩ như vậy: "Thế có gì đâu, bạn bè nên giúp đỡ nhau chứ."
Giang Độ nghe xong câu này lại cười rồi, mấy câu kiểu này giống như giáo viên tiểu học thích nói, cô bảo: "Ngày nào cũng có một đám người đến thỉnh giáo như vậy, người ta còn học nổi không?"
Lúc học thử, ông ngoại đã về trước.
Ngày nhỏ, cô thích đi học, ông ngoại lúc đầu sẽ lái xe đạp đưa cô đi, đón cô về.

Cô mặc chiếc váy nhỏ, tất chân dài, con bướm trên giày cứ phấp phới bay theo gió.

Sau này cô có thể tự mình ngồi xe công cộng, giờ lại là học sinh cấp ba rồi, nếu có lần đầu tiên làm việc gì thì ông ngoại vẫn cứ kiên trì làm cùng cô.
Vậy nên không có bố mẹ cũng không có vấn đề gì lớn.

Cô không nghĩ rằng hôm nay đã trùng hợp lại trùng hợp, lúc tan học nghỉ ngơi, lại gặp được Nguỵ Thanh Việt gần nhà vệ sinh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...