🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 73: Chương 73

Giang Nguyên cùng Giang Kỳ xem xét tình huống, lập tức nấp sau lưng Ninh Kiều, anh cả mới nhẹ nhàng một ít.

Nhưng chạy trời không khỏi nắng, Giang Nguyên và Giang Kỳ vẫn bị đánh.

Giang Quả Quả nuốt nước miếng.

Chỉ thiếu chút nữa, cô bé đã mở miệng đòi anh cả tiền mua kem, may mắn cô bé còn chưa kịp nói ra.

Thân thể gầy yếu của Ninh Kiều không che được cho hai đứa nhóc cao lớn, nhưng cũng may trước mặt vợ Giang Hành còn muốn giữ hình tượng, thu tay lại. Cẩn thận quan sát, phát hiện tuy rằng cô không thích ứng với hành động thân mật lúc chơi đùa của mấy đứa trẻ, nhưng cô cũng không chán ghét.

Nếu là về quê kết hôn, tốt xấu tổ chức còn cho nghỉ mấy ngày, nhưng hôn lễ của bọn họ diễn ra ở hải đảo, cho nên dù là một ngày lãnh đạo cũng không cho nghỉ. Bởi vậy sau khi ăn xong bữa sáng, Giang Hành phải lập tức về bộ đội.

Chờ Giang Hành rời đi Ninh Kiều mới thở phào nhẹ nhõm.

Tuy rằng trong cốt truyện, Giang Nguyên, Giang Kỳ và Giang Quả Quả luôn ức h.i.ế.p người khác, nhưng yêu ghét gì cũng thể hiện ra mặt, càng dễ ở chung. Mà Giang Hành, đại khái là bởi vì quan hệ giữa hai người mà lúc trước mặt anh, cô rất khó thả lỏng.

Thấy sắp đến giờ học, Ninh Kiều bèn thúc giục ba đứa nhỏ đi học.

Dù là đời trước hay là đời này, Giang Nguyên, Giang Kỳ và Giang Quả Quả đều vô cùng kháng cự việc đi học. Đi học có gì vui đâu? Nhưng bây giờ nếu chị dâu nhỏ thúc giục bọn họ đi học, thế thì khác, bọn họ vứt cặp sách ra sau vai, quay đầu ra cửa.

Nhưng ngước mắt, chạm phải ánh mắt của chị dâu nhỏ.

Lần đầu tiên Giang Nguyên thành thành thật thật mà mang cặp đi học.

Ngay sau đó Giang Kỳ cũng yên lặng mà đeo cặp sách lên.

Giang Quả Quả nghiêng đầu, cười mỉm nói: “Chị dâu nhỏ, đi thôi!”

Cô bé nhếch môi, đứng thẳng tắp, trên tay còn ôm ấm nước anh cả cho.

Nếu người khác liếc mắt nhìn qua một cái, thật đúng là bị dáng vẻ ngoan ngoãn của cô bé lừa gạt.

Ninh Kiều nhìn chằm chằm Giang Quả Quả trong chốc lát, chần chờ nói: “Em cứ như vậy đi sao?”

Ninh Kiều chỉ vào tóc của Giang Quả Quả.

Tóc của Giang Quả Quả dài ngang vai, không dài cũng không ngắn, thắt thành hai bím, thoạt nhìn lộn xộn, giống cái ổ gà.

Bởi vì ba anh trai trong nhà không biết chải tóc cho cô bé, có đôi khi mấy thím trong khu người nhà có thời gian sẽ giúp cô bé chải, nhưng phần lớn thời gian, cô bé đều mang đầu ổ gà ra cửa.

Ngày hôm qua anh cả với chị dâu nhỏ kết hôn, chủ nhiệm Bạch chải tóc cho Giang Quả Quả, lúc ngủ cô bé cũng không cởi bỏ, sau một giấc ngủ dậy, cứ như vậy không hề gánh nặng mà chuẩn bị ra cửa.

Ở trong cốt truyện, tác giả giới thiệu gia cảnh của pháo hôi, đối chiếu tổ, rất qua loa, nói là cả nhà họ Giang đều thô lỗ, con thứ hai với con thứ ba đánh nhau là chuyện thường ngày, trong tường học con gái út lại bị các bạn học khác chê cười là đứa con hoang dơ bẩn, hoàn toàn đối lập với cuộc sống tươm tất của nam chính, nữ chính. Nhưng từ trước đến nay, Giang Quả Quả hầu như không hề để tâm, người ta chê cười cô bé thì cô bé chống nạnh lên như con nhím xù lông công kích trở lại, đến cuối cùng tuy rằng không có bạn bè nhưng tốt xấu bản thân cô bé không bị ấm ức.

Thật ra, hồi tưởng lại cốt truyện, Giang Quả Quả cũng có chút đáng thương, lúc nào cũng xù lông để bảo vệ bản thân, cuối cùng khiến cho bản thân có nhiều lệ khí quanh người.

“Sao thế ạ?” Giang Quả Quả chớp mắt, khó hiểu nhìn chị dâu nhỏ.

Ninh Kiều mím môi.

Trong cốt truyện, cô dâng ra một lòng thiệt tình, nhưng Giang Quả Quả tìm mọi cách mà đuổi cô đi, ngay cả bộ váy xinh đẹp nhất của cô đều bị cắt nát nhừ.

Cô bé đáng thương nhưng cô càng vô tội!

Ninh Kiều dằn lòng quyết định mặc kệ Giang Quả Quả: “Không có gì, đi thôi.”

“Dạ!” Giang Quả Quả kéo tay cô, vẻ mặt thân thiết mà nói, “Chị dâu nhỏ, chị ở trong nhà chơi lát nhé, buổi chiều tụi em tan học sẽ lập tức trở về!”

“Chị dâu nhỏ có thể chơi cái gì?”

“Nếu không đi bắt hai con dế cho chị dâu nhỏ chơi?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...