🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 215: Chương 215

Sau lại viện trưởng Nhiếp có tâm quản lý nhà giữ trẻ bèn tiến hành cải cách, dựa theo tuổi tác chia bọn nhỏ ra thành các lớp khác nhau. Lớp mà Ninh Kiều được phân phối đến, phần lớn là các bạn nhỏ ba bốn tuổi, ăn cơm ngủ trưa đều tự làm được, hơn nữa cũng không quá ầm ĩ như mấy đứa trẻ 6 tuổi.

“Chào các em, cô là giáo viên mới đến.” Ninh Kiều nói, “Các em có thể gọi cô là cô giáo Ninh.”

Các bạn nhỏ ngồi xếp hàng, nhìn cô đầy tò mò.

Đoàn Đoàn và Viên Viên thấy người quen, chớp đôi mắt xem Ninh Kiều, Ninh Kiều mỉm cười nhìn về phía bọn họ, bọn họ liền thẹn thùng nghiêng đầu, cũng lộ ra gương mặt tươi cười.

Mấy đứa trẻ còn nhỏ nên việc dạy học cũng không khó.

Ninh Kiều đã đến tham quan nhà trẻ trước một ngày, cũng đến lớp khác xem qua, biết chỉ cần hát nhạc thiếu nhi, lại cùng bọn nhỏ chơi trò chơi là được.

Cùng lớp còn có một giáo viên trẻ khác, tên Lục Từ Từ. Thấy Ninh Kiều tới, Lục Từ Từ như gặp được cứu binh, lượng công việc được san sẻ một nửa, Lục Từ Từ vui đến sắp cười ra tiếng, thoạt nhìn rất dễ gần.

Nhà trẻ có sân thể dục, buổi sáng các bạn nhỏ tới, hai giáo viên sẽ dẫn bọn họ đến đây để phơi nắng, hoạt động thân thể. Có bạn nhỏ ăn ngon, bụ bẫm, có bạn nhỏ nhỏ gầy hơn, Lục Từ Từ chỉ vào mấy bé nhỏ gầy, nói với Ninh Kiều đây đều là những bé khiến người khác đau đầu mỗi khi ăn cơm trưa.

Chỉ một buổi sáng, Ninh Kiều đã nhớ hết tên bọn nhỏ. Tuổi này là tuổi ngây thơ đáng yêu nhất, rất nhanh mấy bé hoạt bát đã thân thiết với Ninh Kiều, giống cái đuôi nhỏ đi theo sau cô, thỉnh thoảng còn sẽ làm nũng.

Dưới bầu không khí làm việc như vậy, Ninh Kiều thích ứng rất mau.

Lục Từ Từ nhắc nhở Ninh Kiều: “Cô cũng không thể quá dịu dàng với bọn nhỏ, các bạn nhỏ rất có ánh mắt, nếu cô quá dễ, bọn họ sẽ không nghe lời!”

Ninh Kiều nghe Lục Từ Từ nói như vậy, nhìn từng gương mặt nhỏ mềm mại ngoan ngoãn trước mắt.

Rất khó tưởng tượng ra trạng thái không nghe lời của mấy cục bột nhỏ mềm mụp này.

Giờ cơm trưa, Ninh Kiều cùng Lục Từ Từ sắp xếp bàn.

Bọn nhỏ ôm ghế ngồi nghiêm chỉnh, hai tay nhỏ để trên mặt bàn, chờ đồ ăn trưa.

“Có thể xếp hàng nha.” Lục Từ Từ nói.

Các bạn nhỏ lập tức xếp hàng, chạy đến trước mặt dì múc cơm.

Một dì múc đồ ăn cho bọn nhỏ, bọn nhỏ ăn không hết quá nhiều, phần chừa ra là cơm trưa cho công nhân viên chức.

Ninh Kiều học theo bọn nhỏ, xếp hàng ở cuối cùng, múc xong đồ ăn vừa muốn ngồi xuống liền thấy Lục Từ Từ cùng dì phụt cười ra tiếng.

Ninh Kiều không hiểu mà nhìn hai người họ.

Lục Từ Từ chỉ vào các bạn nhỏ đã bắt đầu “Đánh giặc” trên bàn, nói: “Chắc là đến cuối cùng chúng ta mới có thể ăn nha.”

Trước bàn, bọn nhỏ biến đổi các loại nghịch ngợm.

Thức ăn trong nhà trẻ có tốt nhưng cũng không phải trong bát chỉ toàn thịt, có bé sẽ cướp thịt trong chén người khác ăn. Nhưng bọn nhỏ ba bốn tuổi cũng không ngốc, thịt của mình sao có thể để người khác cướp đi, che bát kêu gào.

Trận thế thế này, hiển nhiên Lục Từ Từ và dì đã thấy nhiều không lạ, canh giữ trước mặt mấy nhóc con, chăm chú theo dõi bọn họ ăn cơm.

So với họ thì Đoàn Đoàn và Viên Viên nghe lời nhất.

Hai đứa nhỏ cầm muỗng một cách thuần thục, ăn từng ngụm một, trong bát cơm có thịt hầm, Đoàn Đoàn múc hai muỗng, cho vào chén của Viên Viên.

Viên Viên thấy thế, cũng không ăn, một lần nữa múc thịt trả lại vào chén của anh trai.

Hai anh em ăn rất chậm, dành phần lớn thời gian vào việc chia sẻ thịt cho nhau, nhưng bọn họ an tĩnh nên rất dễ dàng bị người khác xem nhẹ.

Ninh Kiều đi đến cạnh Đoàn Đoàn và Viên Viên, hai anh em lo lắng ngẩng đầu, sợ hãi bản thân làm sai, bị phê bình.

“Dì đã múc cho mỗi bạn một phần cơm đủ ăn, không cần chia sẻ nha.” Ninh Kiều dịu dàng nói, “Hai em cứ dùng muỗng múc thịt như vậy, truyền qua truyền lại, thịt lạnh sẽ không ngon.”

Đoàn Đoàn và Viên Viên ngửi ngửi.

Vẫn là rất thơm.

“Hơn nữa thời gian dài ăn đồ ăn lạnh, không tốt cho dạ dày, sẽ không thoải mái.”

“Em có thể chăm sóc anh trai.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...