🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 199: Chương 199

Bây giờ cô kết hôn, biến thành người lớn, cũng cho các em trai em gái tiền mừng tuổi.

Ba đứa nhỏ thu được tiền mừng tuổi, vui mừng khôn xiết, động tác thực cẩn thận mà mở ra bao lì xì, sợ không cẩn thận xé rách tiền. Mỗi bao đều có hai đồng tiền, ra tay quá rộng rãi, Giang Quả Quả hoan hô đầu tiên.

Giang Kỳ đi theo Giang Quả Quả cùng nhau hoan hô, đã bắt đầu suy nghĩ chờ khi Cung Tiêu Xã mở cửa, liền đi mua mấy món đồ chơi mới.

Giang Nguyên cũng vô cùng vui mừng, nhưng Giang Nguyên rất cẩn thận ấn chặt em trai em gái: “Tài không thể để lộ ra!”

Giang Hành bật cười, cũng lấy tiền mừng tuổi đã chuẩn bị từ trước từ trong túi ra, một tờ đại đoàn kết.

Tiền mừng tuổi của anh, không có giấy đỏ, em trai em gái rất ghét bỏ, phiết miệng lắc đầu.

Giang Hành rụt tay về: “Thích lấy hay không thì tùy.”

“Có có có!”

Ba đứa trẻ lập tức duỗi tay đoạt lấy, sau khi cướp được liền cười không khép miệng.

“Thật nhiều nha! Chúng ta chia thế nào?”

“Một tờ đại đoàn kết là mười đồng tiền, chúng ta ba người, không dễ chia.”

Giang Nguyên cùng Giang Kỳ có chút khó xử.

Giang Quả Quả nhìn hai người họ như đang xem kẻ ngốc: “Mười đồng tiền chia đều là ba đồng, vậy cũng không biết, cho nên mới nói cái gì gọi là tầm quan trọng của việc đọc sách?”

“Vậy em nói xem nên chia thế nào?” Giang Kỳ không phục mà hỏi lại.

Giang Quả Quả cầm tiền, tay nhỏ quơ quơ: “Chúng ta mỗi người ba đồng tiền, dư lại một đồng tiền, cho chị dâu nhỏ. Chị dâu nhỏ không có tiền mừng tuổi, thật đáng thương nha.”

“Cô ấy có.” Giang Hành lấy ra một tờ đại đoàn kết khác, đưa cho Ninh Kiều.

Giang Nguyên, Giang Kỳ và Giang Quả Quả:?

Chị dâu nhỏ không đáng thương, đáng thương chính là ba người bọn họ!

Ninh Kiều nhận được tờ đại đoàn kết, còn có một chút ngượng ngùng.

Cô do dự một chút, nhét tay vào trong túi, cũng không biết có nên lấy hay không.

Nghĩ nghĩ, cô đưa một bao lì xì cho doanh trưởng Giang: “Cho anh.”

“Anh cũng có?” Đến phiên Giang Hành kinh ngạc.

“Tết nhất, cầu may mắn mà.” Ninh Kiều nhẹ giọng nói, “Không được chê ít!”

Cả nhà ngồi quanh đống lửa phát tiền mừng tuổi, quân nhân cùng người nhà trong khu người nhà xem vui vẻ vô cùng.

Một người một bao lì xì, ai cũng có phần, lúc này 30 tết, doanh trưởng Giang cùng vợ anh thật là hào phóng.

Giang Hành không biết những người khác đang bàn tán về bọn họ.

Lúc này anh nắm chặt bao lì xì của Ninh Kiều cho mình, không có mở ra, cũng không nỡ mở ra.

Từ nhỏ đến lớn, có rất ít người quan tâm đến cảm xúc của anh.

Lúc nhỏ, cha mẹ còn ở cạnh anh, cha thì bận, mẹ dẫn anh theo tuỳ quân. Mẹ anh là người mềm yếu, cha nhắc nhở anh phải là một người đàn ông, chống đỡ cái nhà này. Giang Hành vẫn luôn nhớ kỹ, tuổi còn nhỏ mà anh không hề để lộ cảm xúc ra bên ngoài, bảo vệ mẹ anh như một người trưởng thành.

Đến khi hai đứa em trai lần lượt sinh ra, mẹ anh không còn nhiều sức lực, chăm sóc bọn họ liền trở thành trách nhiệm của Giang Hành.

Sau đó cha hy sinh, mẹ anh cũng rời đi sau khi sinh em gái, ông nội đột nhiên bị bệnh, càng có nhiều chuyện để anh phải làm, gánh vác cả gia đình.

Thủ tục nhập học cho em trai em gái, mua đồ dùng học tập, mua đồ tết, phát tiền mừng tuổi, tất cả những chuyện này đã sớm trở thành trách nhiệm của Giang Hành, ai cũng không nghĩ tới, khi anh còn nhỏ cũng có lúc yếu ớt, hy vọng bản thân được chăm sóc.

Đã rất lâu rồi Giang Hành không có cảm giác cùng các em đứng trước mặt ông nội chờ mong tiền mừng tuổi. Bởi vì mỗi lần tới cuối cùng, ông nội cũng sẽ quên, mà anh cũng sẽ không vì mấy việc nhỏ này mà so đo.

Tất cả mọi người cho rằng đây là đương nhiên, Giang Hành cũng đã sớm quen.

Nhưng Ninh Kiều cẩn thận chú ý tới điểm này.

Cô cũng chuẩn bị một phần tiền mừng tuổi cho anh, giấy đỏ được gấp ngay ngắn, nhìn ra được, cô gấp rất nghiêm túc.

Giang Hành cất bao lì xì một cách cẩn thận.

Anh nghĩ, bản thân vĩnh viễn sẽ không mở ra.

Anh muốn trân quý sự dịu dàng có tâm này.

—————————

Ninh Kiều phát xong tiền mừng tuổi, khoé mắt liền thấy được hai bóng dáng nho nhỏ.

Là Đoàn Đoàn cùng Viên Viên, đang nghiêng đầu, rất an tĩnh mà nhìn về hướng bọn họ.

Hai bạn nhỏ nhát gan sợ người lạ, Ninh Kiều không có gọi bọn họ lại, mà đi lên phía trước.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...