🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 134: Chương 134

Sắc mặt của mẹ Đường ảm đạm mà nghe tiếng giày quân ủng đạp lên trên mặt đất, từng tiếng một, trầm trọng mà gõ vào đáy lòng của bà ta.

Một đôi song bào thai không biết làm sao mà đứng tại chỗ.

Mẹ Đường miễn cưỡng cười vui, đi ra phía trước: “Đói bụng rồi đúng không? Bà ngoại nấu cho tụi cháu chén canh trứng.”

Hai đứa nhỏ không phát ra tiếng, nhấp cái miệng nhỏ, nuốt nuốt nước miếng.

Giống hai chú mèo nhỏ thèm ăn.

Mẹ Đường từ ái mà sờ sờ đầu bọn họ: “Một người một chén.”

——————————————

Tô Thanh Thời giữ yên lặng.

Cô ta khẽ cắn môi, quật cường mà nhìn từng gương mặt trước mặt, chịu đựng sự chua xót nơi chóp mũi, không cho nước mắt rơi xuống.

Lời nói của những người này, quá chanh chua, bọn họ chỉ tin tưởng vào chuyện bản thân muốn tin tưởng, dùng ác ý đi phỏng đoán cô ta.

Nhưng cô ta không phải người như thế.

Qua hồi lâu, tiếng nói run rẩy của Tô Thanh Thời vang lên: “Không đi học, là bởi vì ở trong thôn chúng tôi, bé gái có thể đi học vốn đã ít. Tôi vẫn luôn đấu tranh, học xong tiểu học, lên đến trung học, chương trình học rất khó, nhưng thành tích học tập của tôi ưu tú, là ưu tú số một số hai trong trường trung học công xã. Sau lại trong nhà không đồng ý cho tôi đi học nữa, tìm mọi cách đến trường học gây sự, ngay cả chủ nhiệm lớp đều không lay chuyển được bọn họ, khuyên tôi nghỉ học, toàn bộ quá trình, tôi đã cố gắng hết sức rồi. Các người ỷ vào xuất thân của bản thân, cười nhạo người không có văn bằng, lại cao thượng bao nhiêu chứ?”

Ngày thường, cho dù có người nhiệt tình chào hỏi hàn huyên với Tô Thanh Thời, cô ta cũng tích chữ như kim, vô cùng lãnh đạm. Chưa từng có ai nghe cô ta nói nhiều như vậy.

Vì không cho con gái đi học mà chạy đến trường học gây sự, đối với học sinh trung học mười mấy tuổi mà nói lúc đó tổn thương biết bao nhiêu? Chưa hề biết quá khứ của Tô Thanh Thời lại đáng thương như vậy, trong khoảng thời gian ngắn, mọi người đều im lặng.

Tô Thanh Thời vừa dứt lời liền thấy bóng dáng của Đổng Tinh Mai cách đó không xa.

Cô ta lại nhìn về phía Ninh Kiều: “Cho nên không bằng cấp là đáng xấu hổ, là xứng đáng bị các người khinh thường, phải không?”

Tô Thanh Thời hít sâu một hơi, ánh mắt thù hận mà trừng Ninh Kiều, lại chất vấn: “Không có bằng cấp thì mất mặt, thì xứng đáng đi tìm c.h.ế.t sao?”

“Không được đi học thì ngay cả cơ hội kiếm việc làm cũng không xứng có được sao?” Tô Thanh Thời gằn từng chữ một, nói năng có khí phách.

Ninh Kiều:?

Quả thật là lựa quả hồng mềm để bóp, vì trông cô yếu nhất sao?

“Thôi, thôi, cũng không có chuyện gì lớn.”

“Lúc này đồng chí Tô cũng không chịu nổi, cũng đừng ——”

“Không có văn hóa không thể sỉ nhục.” Ninh Kiều bình tĩnh mà cắt ngang lời của người hoà giải, nói, “Không mất mặt, không cần phải chết, cũng không phải không xứng có được cơ hội cạnh tranh.”

“Lúc trước trong khu nhà công nhân viên chức tôi sống có cả đống người không có bằng cấp, họ cũng không giống cô đòi sống đòi chết.” Ninh Kiều tiếp tục nói, “Cô có có hội cạnh tranh công việc, có năng lực thông qua phỏng vấn, không thực lực thì đương nhiên bị loại. Cô cũng nói, chương trình học rất khó, học tập là chuyện không dễ, không phải ai cũng có thể học phổ thông. Sao mà vào miệng cô thì người có bằng cấp như chúng tôi lại như là đều đi lối tắt vậy?”

Tô Thanh Thời ngẩn ra một chút.

Mấy người trong khu người nhà vừa rồi còn thương tiếc Tô Thanh Thời nghe thế cũng lấy lại tinh thần.

Cô ta đứng ở vị trí đạo đức cao công kích mọi người, mọi người cũng hồ đồ cứ thế mà bị cô ta dắt mũi.

May mà có Ninh Kiều tỉnh táo, ý nghĩ rõ ràng, ngữ điệu mềm nhẹ mà lại có lực lượng, bốn lạng đẩy ngàn cân, một lần nữa đánh trúng điểm yếu.

Nếu không thì đã bị Tô Thanh Thời dắt mũi rồi.

“Cô đ.â.m sau lưng người ta bị vạch trần, không phân rõ thị phi, chẳng lẽ còn trông cậy vào mọi người khen cô sao?” Ninh Kiều khó hiểu hỏi.

“Nói rất đúng!” Một giọng nói lanh lẹ vang lên.

Đổng Tinh Mai đi lên trước: “Bản thân làm sai, không những không xin lỗi, còn làm như mình là kẻ đáng thương. Là Ninh Kiều nợ cô? Thiến Nhiên nợ cô sao?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...