🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 96: Chương 96

Cô quay sang liếc nhìn Vương Văn Quân đang đứng sau lưng họ: “Đồng chí Vương, sau này mong cô hãy xích chó nhà mình lại, lần sau nếu còn để xổng ra sủa lung tung thì chớ trách người ta không nể mặt nhé.”

Nói xong, cô cùng Văn Thanh Yến rời khỏi đó.

Vương Văn Quân đã tái xanh mặt mày, tình cảm giữa cô ta và Giang Bảo Quốc trước nay vẫn không được ổn, lần này trở về là để mừng thọ năm mươi của mẹ cô ta.

Giang Bảo Quốc đã đưa hết tiền cho vợ trước, còn hỏi vay người quen khá nhiều.

Trong thời gian này, Giang Bảo Quốc vừa lĩnh lương liền trả nợ, hơn nữa, trong nhà còn có một bà già nằm liệt giường, chi phí sinh hoạt hàng ngày của gia đình họ tăng vọt.

Những tháng ngày sống vô tư vô lự và phóng khoáng hết mình đã một đi không trở lại.

Lại thêm một điều rằng cả gia đình Vương Văn Quân trước nay đều luôn muốn khoe khoang, Giang Bảo Quốc có cái chức phó đoàn trưởng suông đã giúp họ có đủ vốn liếng ngẩng đầu với bên ngoài.

Nhưng bên trong, Giang Bảo Quốc chưa từng đóng góp bất cứ thứ gì mang tính thực tiễn.

Những thứ xa xỉ mà nhà họ ra sức tưởng tượng trước nay chưa từng thấy một món, thậm chí sinh hoạt còn kém hơn cả hồi chưa kết hôn.

Vừa rồi, ngay trên bàn ăn, mẹ Vương Văn Quân đã châm chọc chế giễu Giang Bảo Quốc từ đầu đến chân một lượt.

Chị cả trước nay luôn không hợp tính với Vương Văn Quân cũng trào phúng cô đủ điều, cho nên tâm tình của cả hai đều rất không vui.

Lúc này, tâm trạng Vương Văn Quân càng xấu đi, cô ta nhìn quanh một lượt, thấy rõ vẻ hào hứng hóng chuyện của đám người đang vây quanh đây, lòng càng thêm uất nghẹn khó chịu.

Giang Bảo Quốc đứng sững sờ ở đó, không biết đang nghĩ gì, đột nhiên sắc mặt trở nên hốt hoảng.

Văn Thanh Yến – cái tên này đặt ở nơi khác thì thật bình thường, nhưng ở trong hệ thống quân chính Cáp Thị, tên này không ai không biết, không ai không hiểu ý nghĩa của nó.

Có người nói, người đàn ông này từng là người trong quân khu Quảng Đông, đặc biệt nổi danh ở đó, sau khi nước Trung Hoa thành lập, anh ta xin chuyển nghề, bên Cáp Thị phải gửi vô số đơn đề nghị mới có thể đưa được anh ta từ quân khu Quảng Đông về đó.

Tuổi còn trẻ đã lên chức phó cục trưởng bộ phận vũ trang, quyền lực cực lớn, chỉ chờ tầm hai năm nữa, khi ông cục trưởng già đương nhiệm về hưu, Văn Thanh Yến nhất định có thể thăng nhiệm cục trưởng.

Hiện tại bọn họ đã không còn trong biên chế quân đội nhưng rốt cuộc cũng được cái danh chiến sĩ quân đội khai hoang, có rất nhiều trang bị phải dựa vào cục vũ trang bên này, chí ít là mấy năm nay sẽ luôn như vậy.

Dã tâm của Giang Bảo Quốc tuyệt đối không chỉ dừng lại ở đây, anh ta còn muốn thăng chức, muốn lên đoàn trưởng, làm lữ trưởng, nếu có khả năng, anh ta thậm chí còn mơ đến cái ghế sư trưởng.

Mà muốn lên càng cao, càng lớn mạnh hơn nữa, nhất định phải tạo dựng được mối quan hệ tốt đẹp với cục vũ trang, ngay cả lữ trưởng của bọn họ còn phải lựa lời nói khéo, thậm chí là nịnh nọt trước mặt cục trưởng cục vũ trang, ấy vậy mà anh ta vừa chạm mặt Văn Thanh Yến đã gây mất lòng người ta rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...