🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 77: Chương 77

Ngồi hưởng phúc năm thê bảy thiếp, đây chính là mộng tưởng cuối cùng của tất cả đàn ông.

Giang Bảo Quốc nghĩ, nếu Lục Thanh Nhàn ngoan ngoãn nghe lời, đón mẹ mình về phụng dưỡng, mình cũng không phải là không có cách vài ba bữa qua đó một lần.

"Được rồi, chuyện cứ quyết định vậy đi, em dọn dẹp phòng tốt nhất trong nhà, buổi chiều anh bảo người đưa mẹ qua."

Giang Bảo Quốc sửa cổ áo mình:

"Đợi anh hết bận sẽ đến thăm em."

Giang Bảo Quốc nói chuyện rất khó hiểu, hơn nữa ánh mắt nhìn Ngu Thanh Nhàn cũng rất đáng ghét, cô kết hợp thần thái và ngữ điệu của anh ta lại, mất gần một phút đồng hồ mới mò ra được anh ta có ý đó.

Ngu Thanh Nhàn lập tức nổi cơn tam bành.

Giang Bảo Quốc mỉm cười quan sát Ngu Thanh Nhàn từ trên xuống dưới, lúc trước không chú ý, bây giờ mới thấy vóc dáng vợ cũ của anh ta còn rất được, n.g.ự.c nở m.ô.n.g cong, Vương Văn Quân cái gì cũng tốt chỉ là phía trước hơi phẳng một chút.

Ngu Thanh Nhàn thấy nụ cười trên mặt Giang Bảo Quốc càng ngày càng hèn mọn, cô giơ chân đạp một phát khiến anh ta ngã lăn ra đất.

"Mẹ kiếp, anh đang suy nghĩ cái đếch gì thế?"

Hai mươi phút sau, Ngu Thanh Nhàn đẩy xe của mình đến đồn công an, đi theo cô còn có Giang Bảo Quốc.

Anh ta ngồi ở trên ghế dài trong góc tường, ôm mặt mình, nhe răng nhếch miệng.

Ngu Thanh Nhàn đã sớm muốn tẩn anh ta, vừa ra tay là không hề nể nang, trên mặt Giang Bảo Quốc trúng vài cái tát, người cũng bị vài phát đạp, khóe miệng cũng rách ra.

Một vị công an già cầm cốc tráng men đi tới, ngồi ra sau cái bàn duy nhất trong phòng.

"Nói đi, hai người đã xảy ra chuyện gì?" Vị công an già này họ Lương, là công an của đồn Tây Thành, sáng nay đến phiên ông ta trực ban, Ngu Thanh Nhàn đánh Giang Bảo Quốc vừa vặn bị ông ta nhìn thấy.

Công an Lương cả đời công bằng chính trực, nhìn thấy tình huống này đương nhiên là phải mời cả hai người về đồn, hỏi theo thông lệ.

Ngu Thanh Nhàn đánh nhau với Giang Bảo Quốc, nhưng không hề bị làm sao, lúc này cô đứng dựa vào bàn, chẳng nói năng gì.

Giang Bảo Quốc cũng không nói.

Từ lúc vào đây đến giờ, anh ta vẫn còn lơ mơ, thật sự không ngờ một người đi lính hơn mười năm như mình lại không chịu nổi một cú đạp của người phụ nữ làm nông cả đời, càng không ngờ trong trận đánh nhau ấy, mình ngay cả sức đánh trả cũng không có.

Mà người đánh cho anh ta không còn chút sức đánh trả nào lại là vợ cũ mà anh ta từ đầu đến cuối đều khinh thường.

Giang Bảo Quốc ngại không nói ra khỏi miệng, thật mất thể diện.

Công an Lương thấy hai người đều không nói gì, bèn nhìn về phía Giang Bảo Quốc:

"Đồng chí Giang Bảo Quốc đúng không? Anh cũng từng là một quân nhân, bây giờ còn đang mặc quân phục, ban ngày ban mặt đi đánh nhau ở chợ còn ra thể thống gì? Điều này sẽ khiến quần chúng nhân dân nhìn giải phóng quân của chúng ta với con mắt như thế nào?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...