🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 74: Chương 74

Ngu Thanh Nhàn khẽ vỗ lên lưng cô bé.

Qua hồi lâu, rốt cuộc Lục Thủy Tâm cũng khóc xong, cô bé nói:

"Mẹ ơi con ghét Giang Bảo Quốc lắm."

Ngu Thanh Nhàn không sửa xưng hô của Lục Thủy Tâm đối với Giang Bảo Quốc, giống như cô chưa bao giờ bảo Lục Mộc Tâm không được gọi anh ta là cha.

Cô vỗ vai Lục Thủy Tâm:

"Ừ, không sao, mẹ cũng ghét ông ta."

Lục Thủy Tâm lập tức lên án Giang Bảo Quốc:

"Giang Bảo Quốc thực sự không phải là người tử tế, vợ bé của ông ta không muốn hầu hạ bà nội, lại muốn gọi chị con về hầu hạ, còn nói bà nội đối xử với chị con tốt nhất, thực ra bà nội đối xử với chị con rất tệ.

Mẹ ơi, hôm nay con mới biết, bà nội sẽ cấu véo chị lúc không có ai, bà thật quá đáng. Còn cả Giang Bảo Quốc..."

Lục Thủy Tâm nói rất nhiều, câu cú không mạch lạc, nghĩ đến cái gì thì nói cái đấy.

Nói đến khi mệt, cô bé mới lăn ra ngủ.

Ngu Thanh Nhàn đắp chăn cho Lục Thủy Tâm, chợt nghe thấy ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.

Trong bóng tối, Ngu Thanh Nhàn mỉm cười.

Tình cảm hai chị em Lục Mộc Tâm và Lục Thủy Tâm rất tốt.

Lúc Lục Mộc Tâm đến tìm cô, câu nói đầu tiên chính là vì bất bình thay cho Lục Thủy Tâm, mà Lục Thủy Tâm lại bật khóc vì cảm thấy Lục Mộc Tâm đáng thương.

Tình cảm chị em này khiến Ngu Thanh Nhàn rất hâm mộ.

Cô là con một, người phụ nữ thân thiết nhất ngoại trừ mẹ thì chính là tam sư tỷ, nhưng lúc cô ra đời, tam sư tỷ đã hơn hai trăm tuổi, cô ấy lại tu Vô Tình Đạo, cho nên cũng không chịu thân thiết với cô.

Nữ đệ tử cùng tuổi với cô trong tông môn lại có vai vế thấp, từ trước đến nay chỉ kính trọng cô, còn người cùng vai vế với cô đều rất lớn tuổi, cho nên tính tới tính lui, cô không có nổi một người chị em tri kỷ.

Lục Mộc Tâm cũng đã ngủ say, Ngu Thanh Nhàn ra khỏi phòng, đi đến chỗ tảng đá lớn ở góc sân.

Trời tháng sáu rất sáng sủa, cho nên buổi đêm bầu trời đầy sao.

Bầu trời nơi này giống hệt ở Thanh Vân Giới. Khi đó cô cũng thường xuyên tự hỏi lòng mình, thỉnh thoảng ở trên đỉnh núi, thỉnh thoảng lại trên nóc nhà.

Thời điểm đó cô vô lo vô nghĩ, lúc ngắm sao cùng lắm là nghĩ xem ngày mai ăn món gì, đi đâu chơi, đôi khi là phiền não chuyện tu vi.

Rõ ràng là chuyện rất lâu trước kia, nhưng bây giờ suy nghĩ lại, dường như mới chỉ hôm qua.

Ngu Thanh Nhàn nhớ đến cha mẹ mình.

Từ lúc ngã xuống mất mạng đến nay, cô vẫn luôn cố gắng kiềm chế bản thân không nhớ đến họ, nhưng khi đối diện với bầu trời sao lấp lánh, cô không thể kìm được nỗi nhớ nữa.

"Uống rượu không?"

Một bầu rượu được đưa đến trước mặt Ngu Thanh Nhàn.

Thì ra không biết Văn Thanh Yến đã đến từ lúc nào, Ngu Thanh Nhàn suy nghĩ quá nhập tâm, không phát hiện ra.

Ngu Thanh Nhàn ngồi dậy khỏi tảng đá, sửa lại quần áo trên người:

"Sao anh còn chưa ngủ?"

Văn Thanh Yến cũng cầm một bầu rượu, anh tùy ý ngồi xuống bên cạnh Ngu Thanh Nhàn:

"Vừa từ ban về, gần đây hơi bận."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...