🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 70: Chương 70

Trên người cô bé bình thường đầy vết bầm tím, nhưng cô bé không dám nói với ai.

Lục Mộc Tâm ghét mấy người lắm lời trong thôn, cũng ghét mấy đứa trẻ hay nói linh tinh về cô, ghét hơn cả là bà Giang rõ ràng là người nhà cô, vậy mà còn hạ thấp cô, ức h.i.ế.p cô.

Giang Bảo Quốc mỉm cười, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn rất nhiều:

"Đúng vậy, bà bảo bà có thứ gì tốt cũng đều giữ cho con..."

Bà Giang đối xử rất tốt với Giang Bảo Quốc, anh ta cũng nhìn mẹ mình với đôi mắt mang kính lọc.

So sánh mình với Lục Mộc Tâm, anh ta cảm thấy mẹ mình nói có gì tốt cũng giữ cho cô bé là thật, chưa từng nghi ngờ.

Cũng chính vì những lời nói này, Giang Bảo Quốc cảm thấy mình gọi Lục Mộc Tâm đến hầu hạ mẹ là chuyện đương nhiên.

"Không phải, bà nội con không bao giờ dành thứ tốt gì cho chị con. Có thứ gì tốt bà đều giữ cho anh em họ của nhà ông nội, nếu con và chị con đến xin, bà sẽ đuổi bọn con đi, còn nói với bọn con rằng ăn những thứ đó vào sẽ ngu đi. Con trai ăn thì không sao, con gái ăn vào, ngu đi không ai thèm lấy." Giang Bảo Quốc còn chưa dứt lời, đã bị Lục Thủy Tâm cắt ngang.

Nụ cười giả tạo của Giang Bảo Quốc lập tức cứng lại trên mặt vì những gì cô bé nói.

Lục Mộc Tâm nhìn Giang Bảo Quốc, nói:

"Con sẽ không đến hầu hạ bà nội đâu. Bà chưa từng đối xử tốt với con. Bởi vì tính tình con yếu đuối, từ nhỏ bà đã ăn h.i.ế.p con. Bà nằm liệt trên giường, con đến lau người cho bà, bà còn cấu véo con. Mỗi lần phục vụ bà xong, trên người con toàn là vết cấu véo."

"Không phải bà đối xử rất tốt với các cháu họ sao, sao không gọi cháu họ của bà đến phục vụ bà chứ? Không phải bà đã nói rồi sao? Bà c.h.ế.t cũng không cần đến con, đã có cháu họ của bà chống gậy cho bà."

"Nếu như thế là đối xử tốt với con, vậy thì con không cần, cha có cần không? Con tặng lại cho cha đấy, được chứ?"

Chút hy vọng cuối cùng mà Lục Mộc Tâm dành cho Giang Bảo Quốc, giờ phút này đã tan thành mây khói.

Anh ta tới tìm Lục Mộc Tâm chỉ vì muốn cô bé đến làm bảo mẫu cho nhà mình mà thôi, chẳng hề có chút yêu thương nào.

Bây giờ cô bé chê mình sống quá tốt sao? Vì sao còn phải nhảy vào vũng bùn ấy? Cô bé cũng không phải loại hèn hạ, thèm đòn.

Lục Mộc Tâm nghĩ, cô vẫn khát khao tình yêu thương từ cha, nhưng tình yêu thương của cha mà cô mong đợi vĩnh viễn sẽ không đến từ chỗ của Giang Bảo Quốc.

"Cha cũng đừng đến tìm con nữa, mười năm trước cha mặc kệ con và Lục Thủy Tâm, sau này con cũng không cần cha quan tâm. Con không đi tìm cha, sau này cha có việc cũng đừng tìm con." Lục Mộc Tâm nói xong, kéo Lục Thủy Tâm chạy đi.

Lúc Giang Bảo Quốc phản ứng lại thì hai cô bé đã chạy xa rồi.

Anh ta nhấc chân đuổi theo vài bước, nhưng bây giờ đang là giờ tan học, cuộc nói chuyện của ba cha con bị rất nhiều người nghe thấy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...