🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 507: Chương 507

Diện mạo của cô ta rất hợp với thẩm mĩ của thời đại này, khuôn mặt tròn trịa mịn màng luôn mang theo nụ cười hiền lành.

Cô ta gả vào nhà họ Phong mười ba năm rồi, tổng cộng sinh được hai đứa con trai một đứa con gái.

Con gái cả năm nay mười một tuổi, học lớp sáu ở trường tiểu học của đại đội; đứa con thứ hai năm nay lên lớp bốn, đứa út năm nay mới bảy tuổi, vừa lên lớp một.

Đối với người vợ của thằng cả, bà Phong vẫn luôn hài lòng. Nhiều năm vậy rồi, Trương Hội Trân vẫn luôn hiếu thuận cha mẹ chồng, yêu thương chị em dâu, tình cảm với chồng cũng rất tốt.

Đối với sự thiên vị của bà ta dành cho đứa con út, chị ta cũng không có ý kiến gì. Thái độ làm người hiền lành, chăm sóc tất tần tật từ trong nhà đến ngoài nhà. Con dâu thế này, ai mà không thương cho được?

Mỗi lần bà ta ra ngoài, đám mẹ chồng trong thôn này ai mà không hâm mộ nhà bà ta hòa thuận, yên ấm?

"Liên Thành ra ngoài vẫn chưa kịp ăn gì cả, mẹ rán cho nó một quả trứng gà. Bọn nhỏ đều ngủ rồi à?" Bà Phong cười hỏi.

Trương Hội Trân dịu dàng nói: "Ngủ rồi ạ. Ba chị em chúng nó ầm ĩ một lát thì mệt đến thiếp đi. Liên Quốc nói chân anh ấy không được thoải mái, con đến lấy chút nước nóng cho anh ấy ngâm chân."

Hàng năm, phòng bếp nhà họ Phong vẫn luôn có nước nóng. Trương Hội Trân pha nước xong, nói chuyện với bà Phong thêm vài câu thì rời đi.

Trương Hội Trân bê chậu nước vào nhà, đặt chậu nước xuống bên cạnh giường. Chị ta ngồi lên giường, cạnh Phong Liên Quốc nói: "Em mang nước đến rồi, anh rửa ráy đi."

Phong Liên Quốc ngẩng đầu lên, để lộ nửa bên mặt phủ kín sẹo. Vết sẹo ở nửa bên mặt đó vẫn kéo dài xuống dưới, cho đến tận dưới nách mới biến mất.

Vết sẹo này có từ lúc Phong Liên Thành còn bé. Lúc đó anh ta bảo vệ em trai Phong Liên Thành nên mới bị thương.

Năm ấy, trong thôn họ thịt lợn, đám trẻ con bọn họ đều chạy đến đó góp vui, đám trẻ chạy vòng quanh khu vực mổ lợn, không hiểu sau lại đụng vào bát nước sôi vừa đun.

Khi bát nước sôi đổ xuống, đúng lúc Phong Liên Thành đang đứng dưới cái bát, Phong Liên Quốc lúc ấy không thèm suy nghĩ đã vọt lên phía trước, ôm Phong Liên Thành vào n.g.ự.c để bảo vệ.

Phong Liên Thành không phải chịu chút thương tổn nào, nhưng Phong Liên Quốc lại bị bát nước sôi dội khiến cho hỏng mặt, không những dung mạo, mà ngay cả sau lưng anh ta cũng đầy sẹo phỏng.

"Chút nữa anh sẽ tự đổ nước bẩn, em ngủ đi, ban ngày chăm sóc nhà cửa đã mệt mỏi lắm rồi."

"Vâng."

Vì mặt mũi của mình bị hủy, nên Phong Liên Quốc có chút tự ti, vì thế anh ta đối xử với vợ mình vô cùng tốt, có cái gì tốt đều cho cô ta. Anh ta vẫn luôn bị người trong thôn chê cười là người bị vợ quản nghiêm.

Phong Liên Quốc không những không cảm thấy xấu hổ mà còn cho đó là vinh quang.

Đêm khuya, mọi người đều ngủ say, cơ thể của Bách Tuế không còn đau đớn, lại thêm được ăn no nên con bé ngủ rất say, Ngu Thanh Nhàn trò chuyện với Miêu Hạ Thu một lát thì cũng ngủ mất.

Hiếm khi cô nằm mơ, trong mộng là một đứa bé trai khoảng năm sáu tuổi lôi kéo một đứa bé gái hai, ba tuổi. Trong n.g.ự.c nó còn ôm một đứa bé nhỏ xíu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...