🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 503: Chương 503

Lúc này mặt trời đã lặn về phía tây, phía chân trời vẫn sót lại vài vạt nắng chiều.

"Tỉnh rồi à? Chị dâu con nấu cơm xong rồi, chúng ta mau xuống ăn thôi."

Ngu Thanh Nhàn và Miêu Hạ Thu cùng xuống lầu. Bên trong vách tường của cửa hàng ở lầu một có một cái cửa nhỏ, đi qua cánh cửa đó là một cái viện nhỏ, bên trong sân là hai gian nhà trệt, một gian làm kho hàng, một gian làm phòng bếp.

Bức tường ở phía tây có gắn một cái bể nước, vòi nước chảy nhỏ giọt.

Đồ ăn được bày kín một cái bàn vuông. Ngồi mé bên bàn là anh cả của nguyên thân Lạc Thiên Tần, Lạc Hữu Dân ngồi ở vị trí chủ vị, chị dâu Trương Giai Giai vẫn đang bận việc trên bàn bếp, đang bưng đến một nồi canh gà.

Miêu Hạ Thu nói cho chồng và con trai con dâu chuyện Bách Tuế khỏe hơn rồi, mọi người nghe thế thì đều đứng dậy xem đứa bé, không khí trong nhà họ Lạc cũng không tệ lắm.

Ngu Thanh Nhàn đợi đợi khi mọi người lửng dạ, Ngu Thanh Nhàn lập tức nói ra quyết định của mình: "Cha mẹ, con muốn ly hôn với Phong Liên Thành."

Nguyên thân có hai nguyện vọng, một là tìm ra hung thủ đã mưu hại con mình, nghiêm trị người đó, những đau khổ mà con cô ấy phải chịu thì đều phải cho tên hung thủ kia nếm thử một chút.

Hai là ly hôn với Phong Liên Thành. Cô ấy vẫn luôn suy nghĩ, nếu cô ấy ly hôn với Phong Liên Thành, cô ấy nhẫn tâm thêm một chút, quyết đoán thêm một chút, vậy có phải con của cô ấy vẫn còn sống hay không?

Ngu Thanh Nhàn cũng không muốn tiếp tục làm vợ chồng với Phong Liên Thành, thậm chí cô còn vô cùng chán ghét Phong Liên Thành.

Nói cách khác, ngoại trừ Tạ Uẩn, cô không muốn tiếp xúc với bất cứ người đàn ông nào khác, chỉ cần nghĩ đến chồng cô không phải Tạ Uẩn, cô đã khó chịu c.h.ế.t đi được rồi.

Lạc Hữu Dân giật mình. Ông nhìn thoáng qua đứa con gái lớn mới đầu ba mươi, mà lại già nua giống như đã bốn, năm mươi tuổi của mình, lòng ông tê tái, ẩn ẩn đau, vô cùng khó chịu: "Ly đi, ly đi. Về nhà ở, cha mẹ nuôi con."

Lạc Thiên Tần cũng nói: "En nên ly hôn từ sớm rồi. Em mang Bách Tuế về nhà, nhà ta có một miếng ăn, cũng sẽ không để mẹ con em uống canh."

Miêu Hạ Thu không có ý kiến, Trương Giai Giai cũng không phản đối, chuyện này cứ quyết định như thế.

Ăn cơm chiều xong, Phong Liên Thành khoan thai đến muộn. Lúc này mọi người đang tụ tập ở lầu hai cùng xem ti vi, Bách Tuế nằm trong lòng Lạc Hữu Dân ngủ vù vù.

Ngu Thanh Nhàn nhìn thấy Phong Liên Thành, câu đầu tiên cô nói là ly hôn, Phong Liên Thành lập tức quỳ gối xuống trước mặt Ngu Thanh Nhàn:

"Vợ ơi, vợ ơi, đừng ly hôn, đừng ly hôn. Mẹ anh chỉ nói bừa thôi, anh sẽ không ly hôn với em đâu, anh còn muốn ở bên cạnh em đến bậc đầu cơ mà. Không có con cũng không sao, chúng ta hai người sống với nhau. Nếu em muốn có con, chúng ta sẽ đến cô nhi viện nhận nuôi một đứa, hoặc nếu em đồng ý, chúng ta bế Hoằng Dương nhà chị dâu về nuôi cũng được."

"Em đừng ly hôn mà, cũng đừng nói thế, anh sợ lắm. Chúng ta đã hứa sẽ bên nhau đến bạc đầu rồi mà."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...