🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 48: Nhà Hàng Xóm

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mấy hôm trước hai chị em Lục Mộc Tâm đã hái một mớ rau đắng lớn về, trần nước sôi làm rau trộn cũng rất ngon, sau khi rửa sạch chỉ cần chấm với tương cũng đã ngon rồi.

Sau nhà dựa vào núi, cho nên tường nhà không xây cao, đứng ở sân nhà Ngu Thanh Nhàn là có thể nhìn rõ được sân nhà hàng xóm.

Một người đàn ông mặc áo may ô quân đội đang chẻ củi ở sân sau.

Có lẽ anh đã chẻ rất lâu rồi, từng giọt mồ hôi lớn theo trán chảy xuống, bắp thịt trên cánh tay cũng nổi lên cuồn cuộn.

Phát hiện có người nhìn mình, anh quay lại nhìn về phía Ngu Thanh Nhàn, ánh mắt sắc bén giống như một con chim ưng đang chuẩn bị lao vào con mồi bất cứ lúc nào.

Ngu Thanh Nhàn không hề lúng túng khi bị bắt quả tang, cô gật đầu với người đàn ông, sau đótiếp tục cúi đầu hái rau.

Sân sau không ai dọn dẹp, cỏ dại mọc rất nhiều, rau dại lẫn ở trong đó, một lát sau cô đã hái được một mớ to.

Ngu Thanh Nhàn đứng lên, không thấy người đàn ông trẻ tuổi trong sân đâu nữa, mà thấy một bà cụ thấp người vẻ mặt hiền hòa đang phơi quần áo trong sân.

Bà cũng nhìn thấy Ngu Thanh Nhàn, bèn lên tiếng chào cô:"Cháu là người mua nhà của Đại Xuyên à? Tên là gì?"Giọng của bà hơi khàn, mắt cũng đỏ ứng, giống như di chứng của việc khóc nhiều.

Nhưng ánh mắt của bà rất vui vẻ, giọng nói cũng hiền hậu.

Ngu Thanh Nhàn nghe chị Lý từng nói, người nhà hàng xóm họ Văn, hai cụ già đều rất hiền hòa dễ gần, Ngu Thanh Nhàn có thể yên tâm qua lại với nhà họ.

Cô cười gật đầu với bà cụ:"Chào bác, cháu họ Lục, tên là Lục Thanh Nhàn.

""Họ Lục à, nhà ngoại bác cũng họ Lục.

Nếu cháu không chê, thì gọi bác là bác Lục.

Mấy hôm trước bác đã biết nhà cháu chuyển tới, nhưng sức khỏe bác không tốt lắm, mấy ngày nay phải nằm trên giường không xuống được, còn phải đến bệnh viện ở hai hôm, cho nên chưa sang gặp mặt các cháu.

Nhà chúng ta ở sát vách, phải thường xuyên lui tới mới phải.

""Đúng vậy, đúng vậy.

" Ngu Thanh Nhàn có nghe thấy chuyện này, ngập ngừng một chút lại nói: "Bác ơi, sức khỏe bác đã tốt chưa?""Tốt hơn nhiều rồi.

Con bác đã về, bệnh của bác tự động khỏi quá nửa.

" Bà Lục nói.

Ngu Thanh Nhàn cảm thấy câu nói này mới là trọng điểm mà bà Lục muốn nói với mình.

Chắc là nhà họ cách thôn quá xa, bà cụ không biết tìm ai để chia sẻ nỗi vui mừng khi con trai về, cho nên mới túm lấy Ngu Thanh Nhàn để kể.

.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...