🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 470: Chương 470

Hai người họ ở bên nhau ba đời, trừ khi về già, lúc còn trẻ cô chưa từng thấy anh đeo kính.

Có một cảm giác khó tả, nếu phải diễn tả thì đó là sự tao nhã lại quyến rũ.

Tạ Uẩn đẩy kính trên sống mũi, nói: "Độ cận của anh không cao, chỉ khoảng một độ, nhưng học máy móc này, nó là một công việc cần sự chính xác, không thể qua loa dù chỉ một chút, nên phải đeo vào.”

Ngu Thanh Nhàn tỏ vẻ mình hiểu, Tạ Uẩn cầm túi xách trên người Ngu Thanh Nhàn đeo lên người mình: "Đi, anh dẫn em đi căng tin của bọn anh ăn cơm. Thịt kho tàu trong căng tin của bọn anh có hương vị rất tuyệt vời. ”

Hai người đi về phía căng tin trong xưởng, dọc theo đường đi không ngừng có người chào hỏi Tạ Uẩn.

Sau khi lại tiễn một người khác tới chào hỏi Tạ Uẩn, Ngu Thanh Nhàn nhìn anh trêu ghẹo: "Không tệ đó, có quan hệ rất tốt với mọi người nha.”

"Đó là vì người đàn ông của em tài giỏi vô cùng, nhân phẩm số một, người như vậy ai mà không thích chứ." Từng là một người lạnh lùng tu Phật nay đã trở thành một người nói chuyện ngọt ngào khéo léo.

Ngu Thanh Nhàn nghĩ rằng, sau tất cả cô là người đã kéo anh xuống khỏi bầu trời, khiến cho anh trở thành một người bình thường trong chúng sinh.

Ngu Thanh Nhàn cười rạng rỡ như ánh nắng ấm áp trong mùa đông: "Vậy em phải giữ kỹ, nếu không một ngày nào đó sẽ có người cướp mất của em.”

Tạ Uẩn vui vẻ nở nụ cười: "Không có chuyện đó đâu, kiếp này của anh đều là của em.”

Hai người nhìn nhau cười, đi vào căng tin, Ngu Thanh Nhàn ăn món thịt kho tàu mà theo miệng của Tạ Uẩn là đặc biệt ngon. Nó thực sự rất ngon.

Sau bữa tối, Tạ Uẩn xin nghỉ với nhà máy, hai người đi cửa hàng quốc doanh trong huyện, Tạ Uẩn đổ đầy một cái nồi với các sản phẩm dinh dưỡng và đặc sản địa phương hiện có trong cửa hàng quốc doanh, buổi tối Ngu Thanh Nhàn xách bao lớn bao nhỏ ngồi tàu hỏa về nhà.

Quê hương của Ngu Thanh Nhàn cách đại đội Hồng Hạnh không xa, chia làm hai thành phố. Ngu Thanh Nhàn xuống tàu vào buổi trưa ngày hôm sau, trước khi ra khỏi nhà ga, cô đã nhìn thấy hai em trai sinh đôi Ngu Thanh Lương và Ngu Thanh Đức đến đón.

So với lúc nguyên thân rời đi, hai thiếu niên đã cao hơn rất nhiều.

Ngu Thanh Lương và Ngu Thanh Đức một trái một phải vây quanh Ngu Thanh Nhàn, trong tay cầm đồ Thanh Nhàn mang về, ngoại trừ một cái túi xách nhỏ mang theo bên người, hai tay Ngu Thanh Nhàn trống trơn.

Hôm nay mẹ Ngu đã dậy từ sớm, thu dọn trong ngoài phòng một lần, trải ga giường mới giặt xong lên giường cho con gái ngủ, lại nhào mì bằng bột mì trắng, cũng đun sôi nước trong nồi.

Sau khi hai anh em ra khỏi cửa, mẹ Ngu càng thêm lo lắng, nhìn ra cửa vài lần, cha Ngu không nhịn được như bà ấy, cầm tiền riêng một mình ra cửa, sau khi mua thịt kho ở cửa hàng thịt kho, cha Ngu cũng không trở về, cuối cùng dứt khoát đứng ở đầu ngõ chờ đến khi cô con gái nhỏ trở về.

Cha Ngu nhìn Ngu Thanh Nhàn từ trên xuống dưới, thấy tinh thần của cô cũng không tệ, ông ấy cũng cảm thấy nhẹ nhõm một chút.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...