🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 441: Chương 441

Thím Đỗ nhận lấy phiếu, nắm tay Ngu Thanh Nhàn cảm kích nói: "Tiểu Ngu, thím cảm ơn cháu!"

"Thím đừng khách sáo với cháu, trởi không còn sớm nữa, cháu về trước nhé, chắc nhóm thanh niên trí thức cũng nấu cơm chín rồi. Lương thực thì thím cứ cho cháu ba mươi, năm mươi cân gì cũng được, chờ qua hai ngày bận rộn này rồi, buổi sáng cháu sẽ đến lấy ạ."

Thím Đỗ giữ Ngu Thanh Nhàn ở lại nhà ăn cơm, nhưng Ngu Thanh Nhàn không ở mà đi về tòa nhà của thanh niên trí thức.

Con trai lớn của thím Đỗ tên là Đỗ Minh Viễn, đã sớm chờ sẵn trong phòng rồi. Ngu Thanh Nhàn vừa đi, thím Đỗ đã đưa phiếu sữa bột cho anh ấy: "Đi mau đi, mua sữa bột về cho thằng bé."

Nhà của đại đội trưởng Đỗ có xe đạp, Đỗ Minh Viễn nhận phiếu rồi đạp xe đi. Dọc đường, Đỗ Minh Viễn đạp xe nhanh nhất có thể, lúc về đến nhà đã hơn tám giờ tối rồi, trời đã tối sầm.

Trong nhà đã đun nước sẵn, thím Đỗ cẩn thận pha sữa bột cho đứa bé, dùng muỗng nhỏ đút nó uống.

Đứa bé nếm được hương vị ngọt ngào, uống một mạch hết nửa bát sữa, sau đó chẹp miệng một cái rồi nặng nề ngủ mất, khác hoàn toàn với mấy hôm trước, chỉ cần có một tiếng động nhỏ đã khóc ré lên.

Vợ của Đỗ Minh Viễn - Hồ Kim Xuân thấy thế thì bật khóc, hốc mắt thím Đỗ cũng ươn ướt.

Tâm trạng lo lắng u uất vì sức khỏe của đứa cháu nội của đại đội trưởng Đỗ cuối cùng cũng được giải tỏa phần nào, ông ấy rít một hơi thuốc lào rồi nói:

"Chúng ta đưa năm mươi cân lương thực phụ, còn khoai lang khô và bột khoai lang thì mỗi thứ mười cân đi. Bà nếu không có việc gì thì tìm con bé nói chuyện nhiều một chút, hỏi xem con bé còn có thể lấy được phiếu sữa bột nữa không, đừng để đứa bé đói bụng."

Thím Đỗ xoa xoa tay, vui vẻ đồng ý.

Một đêm không mộng mị, sáng hôm sau lại bắt đầu một ngày làm việc mới. Ngu Thanh Nhàn bị tiểu đội trưởng phân công công việc gọi đi.

Hôm nay, cuối cùng cô cũng không phải đi gặt lúa nữa, công việc của cô là phơi thóc, ở ngay trong sân phơi trong thôn.

Công việc này vô cùng nhẹ nhàng, chỉ cần thường xuyên đi thóc khiến cho nó nóng đều là được. Làm việc này chủ yếu là phải nhìn trời, nếu trời mưa thì phải cào thóc về tránh ướt thóc.

Những người được phân công cho công việc phơi thóc chủ yếu là các bà lớn tuổi. Thím Đỗ cũng làm việc này, khi Ngu Thanh Nhàn nhìn thấy bà ấy, bà ấy dúi cho Ngu Thanh Nhàn một quả trứng gà luộc.

Ở cái niên đại này, trứng gà cũng được coi là một loại tiền tệ. Ở những vùng nông thôn không có phiếu, trứng gà chính là nguồn dinh dưỡng chủ yếu của mọi người, vô cùng quý, Ngu Thanh Nhàn không muốn nhận, nhưng thím Đỗ lại cứ nhất quyết phải đưa cho cô.

Ngu Thanh Nhàn sợ cứ đùn đẩy qua lại sẽ hấp dẫn sự chú ý của các bác gái lớn tuổi kinh nghiệm đầy mình nên đành nhận lấy.

Cô định chút nữa về tòa nhà của thanh niên trí thức sẽ lấy chút kẹo sữa mà cô cất trong không gian ra. Cái thứ này trẻ con không ăn được, để mẹ đứa bé ăn không chừng còn có được chút sữa.

Thím Đỗ cố tình làm thân với Ngu Thanh Nhàn, đây cũng đúng ý của Ngu Thanh Nhàn, nên hai người càng lúc càng thân thiết.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...