🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 420: Chương 420

Hàn Dục đến nhà, cho dù trong lòng người nhà họ Đường nghĩ thế nào đi nữa, thì ngoài mặt vẫn nhiệt tình như lửa.

Chưa nói đến Đường Giang là người vốn đã quen thân với anh từ lâu, anh vừa đến chưa được hai tiếng đồng hồ, Đường Hà và Đường Hải cũng bị anh chinh phục thành công.

Nếu không phải bát tự của họ còn chưa xem, hai đứa ngốc kia có lẽ còn trực tiếp gọi anh là anh rể luôn rồi ấy chứ.

Ông cụ Đường và bác trai Đường vốn đã có hảo cảm với người tham gia quân ngũ, mà Hàn Dục này vừa nhìn đã cảm thấy đáng tin, sau khi nói chuyện một lúc, anh đã gọi ông nội và bác trai một cách thuận miệng rồi.

Trong nhà mới thịt lợn nên có rất nhiều thịt, trưa hôm đó, Ngu Thanh Nhàn và bác gái Đường làm một bàn lớn đồ ăn.

Ông cụ Đường cũng lấy bình rượu mà Ngu Thanh Nhàn đưa cho, được ông cụ xem như bảo bối ra. Lúc này, bác trai Đường vô cùng tinh mắt, đã lấy vài cái chén ra chờ sẵn.

Ông cụ Đường hào hứng mời Hàn Dục: "Hàn Dục, cháu nếm thử đi, đây là rượu Nhàn Nhàn nhà chúng ta ủ đấy. Ôi không phải không nói quá chứ, rượu Phần ngon nhất cũng kém bình rượu này."

Rượu Phần là loại rượu ngon nhất mà đời này ông cụ Đường được uống qua, đó là bình rượu khi Đường Kiến Thành còn sống mang về biếu ông cụ.

Một bình rượu, ông cụ dành giụm uống suốt một năm, về sau khi Đường Kiến Thành mất rồi, ông cụ cất chỗ rượu Phần còn lại vào trong góc sau bên trong ngăn tủ, có vài đêm ông cụ trằn trọc không ngủ được, mới lôi vò rượu ra để kiểm tra.

Tất nhiên Hàn Dục không thể nói anh đã từng uống vò rượu này rồi, vừa uống vừa hùa theo ông cụ Đường và bác trai Đường khen lấy khen để.

Mấy người Ngu Thanh Nhàn không uống rượu, nghe ba người họ và Đường Giang cùng tâng bốc mình, chính cô còn có chút không nhận ra mình nữa.

Sau khi đi thăm hết họ hàng trong nhà, Hàn Dục nhớ Ngu Thanh Nhàn không chịu được nữa nên mới lái xe đến đây. Ăn cơm ở nhà họ Đường xong, chưa đến sáu giờ tối anh đã chào ra về rồi.

Sau khi Hàn Dục đi rồi, cái nhìn của bà cụ Đường và bác gái Đường với anh thay đổi khá nhiều, ai cũng đều khen anh là người biết gánh vác trách nhiệm.

Lấy lần này làm ví dụ đi, dù chỉ là vội vàng đến nhưng anh lại có thể kịp mua rất nhiều quà tặng, chỉ với tầm tuổi này của anh thì cũng không tệ rồi.

Trước khi đi bà cụ Đường dúi cho anh vài thứ, đều là đồ ăn nhà trồng trên núi, trong thành phố không mua được. Tuy mấy thứ đồ đó không đáng bao nhiêu tiền, nhưng quý ở tấm lòng.

Hàn Dục đi rồi, Ngu Thanh Nhàn lại khôi phục trạng thái ăn hại như thường ngày. Trời mùa đông trở lạnh, ngày nào cô cũng nằm lì trên kháng, ngay cả lên núi cũng không thèm đi nữa.

Nhưng Đường Giang, vì anh ấy và đối tượng tương lai chưa thổ lộ cõi lòng với nhau, cho nên bị bác gái Đường tiền trảm hậu tấu bắt đi xem mắt, cuối cùng anh ấy sợ bác gái Đường đính hôn với người ta, nên mới vội vội vàng vàng nói mình có người trong lòng rồi.

Lúc này bác gái Đường mới không tiếp tục giới thiệu đối tượng cho anh ấy nữa.

Ở nhà cho đến tận mười lăm tháng giêng, ngày nghỉ của Ngu Thanh Nhàn và Đường Giang cũng kết thúc.

Ngay buổi sáng hai người chuẩn bị quay lại Yến Kinh, Đường Kiến Đảng đi đến nhà của Ngu Thanh Nhàn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...