🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 400: Chương 400

Phía trước vừa vặn gặp một khúc quanh, Hàn Dục đánh tay lái:

"Chân trời góc bể anh đều đi theo em."

Ngu Thanh Nhàn vui vẻ, cô khịt mũi một cái:

"Em ngửi thấy mùi thơm của sữa, anh mua bánh ngọt à?"

"Để ở ghế sau đấy, em tự lấy đi."

Ngu Thanh Nhàn cởi dây an toàn, cầm chiếc túi lớn ở phía sau lên, mở ra, lấy ra hai miếng bánh ngọt được gói cẩn thận, cô mở một miếng ra tự ăn trước, một miếng khác đợi Hàn Dục dừng xe rồi mới bảo anh ăn.

Thời đại này bánh ngọt thường làm rất ngọt, Hàn Dục là một người không thích ăn đồ ngọt lắm, nhưng nhiều kiếp thiếu ăn thiếu mặc đã cho Hàn Dục biết tầm quan trọng của lương thực, bởi vậy cho dù ngọt đến khé cổ anh cũng ăn hết miếng bánh ngọt mà mặt không đổi sắc.

Ngu Thanh Nhàn đã ở bên anh qua ba đời, làm sao còn không biết tính anh? Cô lấy trà hoa quả để ở trong không gian của mình ra, đưa đến trước mặt anh, Hàn Dục tranh thủ uống một hớp.

Nước trà thanh mát lập tức hòa tan vị ngọt ngấy trong miệng, Hàn Dục thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Ăn một miếng bánh gatô, uống một chén trà, Ngu Thanh Nhàn ngáp một cái:

"Đêm qua em ngủ không ngon, bây giờ em ngủ bù một giấc, bao giờ tới anh gọi em dậy nhé."

"Được." Hàn Dục vừa dứt lời được một giây, bên tai đã vang lên tiếng thở đều đều của Ngu Thanh Nhàn.

Ý cười vương trên khóe miệng Hàn Dục không hề biến mất.

Ngu Thanh Nhàn ngủ một giấc vừa sâu vừa thoải mái, sau khi tỉnh lại họ đã đến nơi, cô vẫn còn ngủ trong xe, Hàn Dục đang nói chuyện với một người mặc quân phục ở bên ngoài.

Ngu Thanh Nhàn khẽ xoa mặt một cái, đẩy cửa xe đi xuống, Hàn Dục phát hiện thấy cô trước, đi tới hỏi:

"Tỉnh rồi à, bọn anh làm ồn đến em sao?"

"Không có, em tỉnh rồi." Ngu Thanh Nhàn theo bước Hàn Dục đi đến trước mặt người vừa nói chuyện với anh: "Đây là..."

"Giới thiệu với anh, đây là đối tượng của tôi, Ngu Thanh Nhàn. Đây là trại trưởng của anh, Trương Cương.

Trạm trưởng Trương mỉm cười gật đầu với Ngu Thanh Nhàn: "Chào cô."

Ngu Thanh Nhàn cũng mỉm cười đáp lại: "Chào anh."

Trương Cương thấy đối tượng của Hàn Dục đã tỉnh dậy không ở lại thêm nữa:

"Tôi về trước, có thời gian thì đến nhà ăn cơm, chị dâu cậu hai hôm trước còn nhắc đến cậu đấy."

"Chắc chắn rồi, trạm trưởng đi thong thả."

Trương Cương cầm đồ ra về.

Hàn Dục kéo tay Ngu Thanh Nhàn dẫn cô lên núi:

"Nơi này rất gần nơi đóng quân của bọn anh, cũng rất gần khu nhà ở cho người thân. Theo đường này đi xuống không lâu là đến một khu chợ do thôn dân tự mở. Vừa rồi trại trưởng từ chợ quay về, thấy anh đỗ xe bên đường nên đến nói chuyện với anh mấy câu."

Ngu Thanh Nhàn không quan tâm đến chuyện này lắm, cô lại khá tò mò về khu nhà ở dành cho người thân trong bộ đội:

"Khu nhà dành cho người thân của các anh thế nào, có rộng không, có đông người ở không?"

"Phương diện này của bọn anh cũng có điều kiện, mấy năm trước đã đầy người ở trong khu nhà, toàn là nhà tầng, một tòa nhà có năm tầng, mỗi tầng có bốn gia đình, hiện giờ người đi theo quân ngày càng đông, trong đoàn đang nghiên cứu xây thêm mấy khu nhà ở nữa."

"Đông người thật đấy, hẳn là rất náo nhiệt." Nhiều náo nhiệt chắc chắn cũng nhiều thị phi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...