🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 397: Chương 397

Đậu phụ trắng mềm được rưới nước sốt màu nâu lên, trong nước sốt có thịt thái sợi, mộc nhĩ và một loạt các nguyên liệu khác; khiến cho mùi vị thơm nồng, cắn một miếng đậu phụ thấy vừa mềm vừa thơm.

Hai người im lặng ăn sáng. Ăn xong, Hàn Dục thanh toán tiền rồi đưa Ngu Thanh Nhàn về trường học. Đứng ở cửa trường học, Ngu Thanh Nhàn nói với Hàn Dục: "Anh để em suy nghĩ một lát đã."

"Được." Ngu Thanh Nhàn đi rồi, Hàn Dục cũng đi về nhà.

Anh sống trong đại viện dành cho gia đình quân nhân cách trường đại học Yến Kinh không xa.

Khi anh về đến nhà thì thấy ông nội cũng vừa đi tập luyện về. Cha mẹ anh là sĩ quan, họ đang đóng quân ở tỉnh Hà Nam bên kia, quanh năm suốt tháng cũng không về nhà được một lần. Mà năm đó, ông nội anh còn là cựu Hồng quân, bây giờ đã về hưu rồi.

Bà nội anh là người nội trợ, nhưng năm đó bà cũng lãnh đạo những phụ nữ trong thôn làm giày và bánh mì cỡ lớn để ủng hộ quân đội.

"Về rồi à?" Bà nội Hàn hỏi Hàn Dục một câu rồi lại quay đầu tiếp tục xem ti vi.

"Vâng, bà ơi, ông con đâu ạ?"

"Đi câu cá rồi, nói nếu không nhanh lên thì sẽ bị đóng băng mất." Bà nội Hàn nói xong thì đi đến sô pha cầm cái áo len đang đan dở lên để đan tiếp: "Bà nói mà, ông nội con chỉ làm màu thôi, ông ta đi ra ngoài cả ngày cũng không câu được nổi một con cá nữa kìa. Lần trước bị bà nói nhiều quá nên mất mặt, còn đi chợ mua về cơ. Bà nói mà ông ta không chịu thừa nhận, hài c.h.ế.t người."

Từ lúc còn bé cho đến khi lớn như bây giờ, cha mẹ Hàn Dục đều bận công việc, nên anh ta được ông bà nội nuôi lớn, có quan hệ rất thân thiết với hai ông bà. Nghe thấy bà nội nói thế, anh hiểu ý cười cười.

Anh đi đến ngồi xuống sô pha, vừa xem ti vi vừa trò chuyện cùng bà nội. Đây chính là chuyện bình thường trong mấy năm trở lại đây, bà nội Hàn vô cùng hưởng thụ quãng thời gian được ngồi xem ti vi cùng cháu trai.

Hôm nay xem hết một tập, Hàn Dục mới nhắc đến Ngu Thanh Nhàn với bà nội Hàn: "Bà nội, cháu thích một cô gái."

Bà nội Hàn kinh ngạc đến độ làm rơi cả que đan: "Tên là gì, bao nhiêu tuổi rồi?"

"Mười tám tuổi, tên là Ngu Thanh Nhàn, đang học ở đại học Yến Kinh, là sinh viên khoa Y học thực nghiệm."

Bà nội Hàn nhặt que đan lên: "Học khoa Y à, về sau sẽ làm bác sĩ đúng không? Làm bác sĩ cũng tốt, tốt lắm, có thể cứu sống rất nhiều người, là trụ cột của quốc gia."

Chỉ có người sống ở niên đại chiến loạn mới có thể thấu hiểu tầm quan trọng của bác sĩ.

Ba đời nhà bà nội Hàn đều là nông dân, bà cụ không có dòng dõi hiển hách gì cả. Những năm gần đây, bà cụ giới thiệu cho Hàn Dục hai đối tượng, nhưng cũng không thành công.

Bây giờ Hàn Dục tự tìm được cô gái mà mình thích, bà cụ vô cùng vui mừng: "Có thời gian thì dẫn con bé về nhà ăn một bữa cơm. Thịt viên kho tàu bà làm cũng không tệ lắm đâu, đợi con bé đến bà sẽ bộc lộ tài năng để chiêu đãi."

"Được ạ."

Trưa hôm đó ông nội Hàn về đến nhà, ông cụ cầm theo cần câu và cái xô, trong xô thả một con cá chép nặng một hai cân.

Bà nội Hàn hiểu rõ kĩ thuật câu cá của ông cụ nhà mình, cho dù bà có mù thì cũng biết con cá chép này vừa được mua xong.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...