🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 389: Chương 389

Đường Giang đúng thật rất khát, anh ấy cũng không khách khí với em gái nhà mình làm gì, nhận một chén hồng trà rồi uống cạn sạch: "Sảng khoái."

So sánh với Đường Giang thì thấy Hàn Dục uống rụt rè hơn nhiều.

"Các anh ăn cơm chưa? Đối diện có một tiệm mỳ nhỏ ngon lắm, có muốn em gọi giúp hai anh mỗi người một phần không?" Lúc này đang là giữa trưa, chỗ đóng quân của Đường Giang cách chỗ này không gần chút nào, Ngu Thanh Nhàn đoán có lẽ họ còn chưa ăn cơm đâu.

"Vẫn chưa ăn."

Ngu Thanh Nhàn chống tay lên quầy hét về phía đối diện: "Chị ba Lưu ơi, cho em hai chén mì nhé."

Ngu Thanh Nhàn vừa dứt lời đã có người đáp lại: "Muốn ăn vị gì?"

Đường Giang và Hàn Dục đều đã từng ăn mì ở đây rồi. Đường Giang nói: "Ruột già."

Còn Hàn Dục thì ăn mì sườn. Bà chủ cửa tiệm nhỏ tay chân nhanh nhẹn, chỉ chốc lát sau đã đưa hai chén mì lại đây.

Chị ta không lấy tiền, chỉ xin mấy cốc trà sữa. Đầu óc của bà chủ tiệm mỹ cũng rất thông minh, từ khi Ngu Thanh Nhàn khai trương tiệm trà sữa không bao lâu, chị ta đã chủ động tìm đến hợp tác.

Mỗi ngày Ngu Thanh Nhàn đều phải cung cấp trà sữa cho chị ta, nhưng giá cả phải rẻ hơn so với cô bán trực tiếp trong tiệm.

Ngu Thanh Nhàn đồng ý, sau khi thấy bà chủ tiệm mỳ nhập hàng từ chỗ cô thì các ông bà chủ ở những tiệm khác trong phố mỹ thực cũng học theo, đây cũng là nguồn thu lớn nhất của Ngu Thanh Nhàn.

Đường Giang nhìn xung quanh tiệm rồi chậc chậc trong miệng: "Cửa tiệm em mở cũng không tệ lắm nha."

Ngu Thanh Nhàn lại rót cho anh ấy thêm một ly hồng trà nữa: "Không tệ thật, em quăng hết số tiền bà nội cho vào đây đấy, mới khai trương được bảy ngày mà em đã kiếm về được một nửa rồi."

Đường Giang tất nhiên biết Ngu Thanh Nhàn có bao nhiêu tiền, anh ấy ồ lên: "Lợi nhuận cao thế à? Khó trách mọi người đều nói làm tên lửa còn không có lãi bằng bán trứng luộc nước trà đâu."

Đường Giang cũng không có ý gì khác, anh ấy chỉ cảm thấy vui mừng vì em gái buôn bán lời nhiều tiền thôi, chứ không hề có chút ý nghĩ tham lam nào khác.

Anh ấy thích tham gia quân ngũ, giấc mộng từ nhỏ đến lớn của anh ấy là trở thành một quân nhân bảo vệ quốc gia giống như chú hai. Anh ấy đã tính trước rồi, chỉ cần bộ đội còn cần anh ấy, anh ấy sẽ không chủ động xuất ngũ.

"Cũng đâu có giống nhau đâu ạ. Bây giờ chính sách của quốc gia chúng ta tốt, việc kinh doanh càng về sau sẽ càng khó khăn. Nhưng sản xuất tên lửa thì khác, đó là vì nước nhà phục vụ mà, có thể cống hiến cho nước nhà, cho dù ở thời đại nào cũng đều là hành động vĩ đại nhất. Giá trị của hai nghề này không giống nhau."

Đường Giang liên tục gật đầu.

Ngu Thanh Nhàn lại hỏi Đường Giang: "Các anh được nghỉ ạ?"

Đường Giang lắc đầu: "Gần đây bọn anh huấn luyện khẩn, nên không được nghỉ. Hôm nay anh đặc biệt xin nghỉ phép để đến tìm em đấy. Bà nội gửi điện tín cho em nhưng mãi mà không thấy em trả lời, bà sợ em xảy ra chuyện gì nên bảo anh mau đến xem em."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...