🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 3: Cuộc Đời Con Gái

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vương Văn Quân sinh con, mẹ ruột ra chăm được nửa năm thì sống chết mặc bay bỏ về.

Giang Bảo Quốc và Vương Văn Quân vừa bực vừa sốt ruột, cuối cùng Vương Văn Quân đề nghị đón Mộc Tâm tới, để cô bé trông con giúp.

Giang Mộc Tâm đã mười lăm, một cô gái mười lăm tuổi cái gì cũng biết.

Thế là Giang Mộc Tâm mang theo trái tim đầy mong đợi được đón đến tỉnh Hắc.

Chuyện đầu tiên mà Giang Bảo Quốc làm sau khi đưa cô bé đến chính là bảo cô bé chăm sóc Giang Hòa Bình cho tốt.

Từ đó trở đi, Giang Mộc Tâm phải ở đó làm một bảo mẫu nhỏ không lương, ngày ngày trông trẻ, làm việc nhà, giặt quần áo cho cả nhà.

Vương Văn Quân tâm trạng tốt thì khen cô bé hai câu, lúc bị bực bội ở bệnh viện thì về lại trút lên đầu cô bé.

Giang Hòa Bình rốt cuộc cũng lên tiểu học, Giang Mộc Tâm cũng đến tuổi gả chồng.

Cô bé lớn lên có dung mạo rất giống nguyên thân, hai mươi tuổi mà xinh đẹp như một đóa hoa.

Cô được đồng đội của Giang Bảo Quốc là Phùng Cương để ý.

Phùng Cương còn lớn hơn Giang Bảo Quốc mấy tuổi, có hai đứa con trai, đứa lớn nhất đã mười lăm tuổi.

Vợ trước của Phù Cương chết sớm, vì con mà ông ta không kết hôn, khó khăn lắm mới động lòng lần nữa, đương nhiên là không dễ dàng bỏ qua Giang Mộc Tâm.

Ông ta có quan hệ thân thiết với Giang Bảo Quốc, cấp bậc lại cao hơn Giang Bảo Quốc, thế là chuyện hôn nhân này cứ thế được quyết định.

Giang Mộc Tâm hai mươi tuổi bị ép gả cho một người đàn ông có thể làm cha mình.

Sau khi kết hôn, Giang Mộc Tâm sống cũng không tốt lắm, cô chỉ lớn hơn con cả của Phùng Cương năm tuổi.

Con trai mười lăm mười sáu chính là đang tuổi nổi loạn, anh em chúng rất căm hận người mẹ kế là Giang Mộc Tâm này, thường xuyên tìm cách gây sự với cô.

Giang Mộc Tâm hai mươi ba tuổi thì mang thai, bị hai anh em con Phùng Cương đẩy ngã xuống đất, bị xảy thai.

Cả tinh thần lẫn thể xác của cô đều hoàn toàn sụp đổ, cứ thế đổ bệnh không vực dậy nổi.

Trước khi sức khỏe của cô ngày càng kém, cô gọi điện thoại về quên, nguyên thân nghe được điện thoại vội vàng chạy đến tỉnh Hắc.

Giang Mộc Tâm vẫn luôn chờ mẹ.

Khi mẹ đến, Giang Mộc Tâm nói với bà về cuộc sống trong những năm qua của mình, nói với bà rằng lòng mình rất đau khổ, nói với bà rằng bao năm qua mình hổ thẹn với bà, còn không chờ nguyên thân nói một câu tha thứ, Giang Mộc Tâm đã chết.

Năm đó giao thông còn bất tiện, thư từ qua lại không dễ dàng như bây giờ.

Giang Mộc Tâm vẫn luôn cảm thấy áy náy vì năm đó mình vứt bỏ mẹ, lựa chọn cha.

Cô viết thư về nhà chỉ kể chuyện tốt, không nói chuyện xấu, ngay cả đối tượng kết hôn cũng không kể tỉ mỉ.

.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...