🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 16: Tu Luyện

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ngu Thanh Nhàn cũng không nản lòng, khi tiến vào cơ thể này, cô đã tra xét linh căn trong đó.

Tam linh căn thủy mộc thổ, đương nhiên là không so được với thiên linh căn của cô, nhưng so với tứ linh căn, ngũ linh căn thì đã tốt hơn rất nhiều rồi.

Tu luyện trong thời đại linh khí mỏng đến mức gần như hết sạch này, cô không yêu cầu tu vi phải quá cao, có thể tu luyện đến Luyện Khí Kỳ, đủ năng lực tự vệ là đủ rồi.

Bởi vì trải qua cảm giác cá nằm trên thớt không có chút năng lực phản kháng nào một lần là đủ rồi.

Phía xa nổi lên màu trắng bạc, Ngu Thanh Nhàn ra khỏi phòng, tìm một nơi kín đáo có thể tắm rửa cũng có thể đón được luồng ánh sáng đầu tiên của ngày lóe ra, sau đó bắt đầu luyện quyền.

Bộ quyền này có tên là Thanh Phong Quyết, là bộ quyền pháp cơ sở mà người trong Thục Sơn Tông đều phải luyện tập.

Cả bộ quyền có tổng cộng chín thức, Ngu Thanh Nhàn đánh tới thức thứ ba, cả người đã phát đau, mồ hôi cũng chảy đầm đìa.

Cô nghiến răng đánh đến thức thứ chín, sau đó vội vàng đả tọa để hồi phục.

Ánh mặt trời chiếu lên người Ngu Thanh Nhàn, cô dẫn linh khí trong nắng ban mai vào trong cơ thể.

Linh khí này thuần khiết hơn đêm qua rất nhiều, sau khi vận hành một vòng trong người, cuối cùng tụ lại đan điền, rồi lại tự động tuần hoàn trong cơ thể Ngu Thanh Nhàn.

Cơ thể đau nhức vì luyện quyền của cô nhanh chóng hồi phục nhờ linh khí bồi bổ, sắc mặt tái nhợt cũng trở nên hồng hào như trước.

Ngu Thanh Nhàn sảng khoái tinh thần, đứng dậy, vừa mới ra đến sân thì thấy Giang Mộc Tâm từ trong nhà đi ra.

Cô bé bám lấy cửa, dè dặt hỏi:"Mẹ ơi, chúng ta không quay về quê được không, con không muốn về.

"Vừa dứt lời, Giang Mộc Tâm khóc òa lên.

Ngu Thanh Nhàn nhìn cô bé, lại nhớ những ngày Giang Mộc Tâm sống ở quê.

Dân quê đơn thuần chất phác, nhưng họ cũng có chỗ không tốt.

Họ không có thú vui tiêu khiển gì, vì vậy bàn tán chuyện nhà chuyện cửa và trêu chọc trẻ con trở thành thú vui của họ.

Trẻ con như Giang Mộc Tâm không có nhiều trong thôn, nên mỗi khi cô bé ra ngoài là sẽ bị người ta kéo lại hỏi han.

Hỏi mẹ có em gái rồi còn thương cô bé không, hỏi mẹ có muốn tái giá không, hỏi Giang Bảo Quốc không ở nhà có đàn ông nào đến tìm mẹ không.

Sau đó những người ấy mặc kệ Giang Mộc Tâm có trả lời hay không, lại bắt đầu tự nói, không quan tâm cô bé có để ý không, có nghe hiểu không, lời lẽ bẩn thỉu nào cũng có thể nói ra trước mặt cô bé.

.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...