🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 134: Chương 134

Hơi nóng phả vào mặt, cùng làn khói trắng lượn lờ bốc lên tựa như cho bà Giang biết nước nóng đến mức nào, nhưng bà ta lắc đầu cự tuyệt.

Biểu cảm trên mặt Vương Văn Quân không chút thay đổi: "Nước lạnh sao? Có muốn đun nóng hơn không? Hay là con đun nóng thêm một chút cho mẹ nhé? Trước đây chẳng phải mẹ vẫn luôn nói con không có lương tâm, cho mẹ uống nước lạnh sao? Bây giờ nước không lạnh, tại sao mẹ lại không uống?"

Nước mắt bà Giang lập tức tuôn rơi.

Ánh mắt của Vương Văn Quân trở nên hung ác, giọng nói lạnh lùng đến mức khiến người ta run sợ: “Tôi bảo bà uống nước.”

Cô ta đổ thẳng nước vào miệng bà Giang.

Nước sôi khiến khoang miệng bà ta hơi bỏng, nhưng Vương Văn Quân không hề cau mày, sau khi đổ được nửa bát, miệng bà Giang nóng đến đỏ bừng, không nói nổi một câu.

Trên mặt Vương Văn Quân cuối cùng cũng nở nụ cười:

"Mẹ à, cái miệng này của bà thật đáng ghét, bà biết không? Mỗi lần bà mắng tôi, tôi luôn nghĩ, một ngày nào đó, tôi sẽ phá cho cái miệng này của bà nói không ra lời. Ngày này đến thật nhanh."

"Bà có biết vì sao tôi không ly hôn không? Đây chính là ngày mà tôi chờ."

"Mỗi ngày ở nhà bà đều nói người khác bạc tình bạc nghĩa, thật ra con trai bà mới là kẻ bạc tình bạc nghĩa. Mười tám tuổi tôi đã quen biết anh ta, mười chín tuổi liền theo anh ta, anh ta đối với tôi như thế nào? Còn bà đây, bà đối với tôi thế nào? Hả?”

"Bà có biết tại sao con trai bà lại bị kết án nhanh như vậy không? Là tôi báo cáo đó, tôi đã cung cấp chứng cứ cho họ. Có phải tôi rất lợi hại không? Mẹ con các người đề phòng tôi như thế mà tôi vẫn phát hiện ra."

Bà Giang mở to mắt nhìn Vương Văn Quân, hai mắt đỏ hoe, nhưng miệng bị bỏng nước sôi, không nói được lời nào.

Vương Văn Quân cười ha ha, cười đến chảy cả nước mắt.

"Bà xem, bà không nói lời nào, thế giới đều trở nên tốt đẹp hơn. Được rồi, tôi đi làm đây."

Vương Văn Quân đi làm, bà Giang thì nằm trên giường, miệng bị bỏng đến mức nổi bọng m.á.u và đau rát.

————————

Vụ điều tra quan chức th*m nh*ng tại Nông trường Ngũ Nguyệt Hồng được đưa tin hàng ngày trên báo Nhân dân của tỉnh Hắc, toàn tỉnh, toàn thành phố, thậm chí cả nước đều đang chú ý đến vấn đề này.

Vào ngày phán quyết, các phương tiện truyền thông đã chụp một bức ảnh tập thể của những người bị điều tra. Giang Bảo Quốc cũng nằm trong số đó.

Ngày đó Mộc Tâm và Thủy Tâm cũng ở nhà, nhìn thấy hai bức ảnh này, hai người tương đối im lặng.

Qua hồi lâu, Mộc Tâm gấp tờ báo có ảnh chân dung của Giang Bảo Quốc lại, đặt dưới đáy chồng báo, rồi đi ra khỏi phòng: "Mẹ ơi, trưa nay chúng ta ăn gì?"

Thủy Tâm bí mật thảo luận chuyện này với Mộc Tâm.

Trời sinh Thủy Tâm tinh thần trọng nghĩa mạnh, đối với loại chuyện này cảm thấy ghét cay ghét đắng.

Đã qua nhiều năm, Mộc Tâm cũng đã sớm cởi bỏ khúc mắc năm đó, nhìn thấy tin Giang Bảo Quốc ngã ngựa, Mộc Tâm thở phào nhẹ nhõm.

Việc Giang Bảo Quốc ngã ngựa không ảnh hưởng gì đến Mộc Tâm và Thủy Tâm. Ở thôn Điền Dương nhiều năm như vậy, ngoại trừ một số người đặc biệt, thì chẳng có ai biết cha ruột của các cô là Giang Bảo Quốc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...