🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 100: Chương 100

Ra khỏi phòng, bà Lục cũng đã thức dậy từ sớm. Bà luộc hai quả trứng gà đỏ thẫm, nhét vào tay con trai:

“Cầm đi cho Thanh Nhàn ăn nữa, từ nay về sau, các con cũng sẽ mỹ mãn như hai quả trứng này.”

Đưa trứng gà đỏ cho vợ chồng mới cưới là tập tục riêng của nhà họ Văn, chẳng biết đã truyền từ đời nào.

Bà Lục sáng ngày kết hôn cũng được ăn, rồi nghe mẹ chồng kể rằng sau ngày cưới, bà cụ cùng ông nội Văn Thanh Yến cũng nhận được trứng gà đỏ từ mẹ chồng mình như thế.

Cả hai người đều có cuộc sống gia đình mỹ mãn cùng chồng, vì vậy, bọn họ cho rằng trong đó nhất định có một phần công lao của quả trứng gà đỏ.

Bởi vậy, vào ngày con trai mình kết hôn, họ cũng luộc một đôi trứng gà đỏ, mong gửi gắm những viên mãn này cho con cháu, hi vọng nó được đời đời lưu truyền.

Hôm nay Văn Thanh Yến đặc biệt hiền lành và nghe lời: “Con cảm ơn mẹ.”

“Cảm ơn gì chứ?” Bà Lục nhìn đứa con trai cao lớn tuấn tú, viền mắt bỗng ươn ướt.

Thời gian trôi qua nhanh quá, giống như mới hôm nào đứa nhỏ này vừa chào đời, bà ôm nó còn lọt thỏm trong lòng, chỉ chớp mắt, nó đã chuẩn bị thành gia lập nghiệp rồi.

“Sau này phải đối xử thật tốt với Thanh Nhàn đó, con bé số khổ quá.” Bà Lục nói, “Mộc Tâm với Thủy Tâm đều là những đứa bé ngoan, sau này con phải coi chúng như con gái ruột của mình, như thế, gia đình mới được thuận hòa đầm ấm.”

“Vâng, con biết rồi, mẹ yên tâm đi.”

Bà Lục gật đầu.

Văn Thanh Yến đi ra tới cửa, ông Văn đã chờ ở đó từ sớm. Thật hiếm khi thấy ông bộc lộ cảm xúc ra ngoài như lúc này.

Ông Văn vỗ vỗ vai đứa con trai đã cao hơn chính mình, nói: “Nhóc con giỏi lắm, sau này chịu khó làm việc, nuôi vợ chăm con.”

“Con biết rồi, bố.”

Ông Văn đưa cho Văn Thanh Yến một chiếc ô, Văn Thanh Yến căng ô cầm trứng gà đỏ sang gõ cửa nhà kế bên, người ra mở cửa là Mộc Tâm.

Văn Thanh Yến nhét trứng gà vào túi, lấy từ trong túi áo ra một phong bao lì xì.

Mộc Tâm sửng sốt, ngay sau đó lại nở nụ cười: “Cảm ơn chú ạ.”

Văn Thanh Yến cười hỏi: “Mẹ cháu dậy chưa?”

“Dậy rồi ạ, mẹ cháu dậy từ lâu rồi cơ.”

Văn Thanh Yến đi theo Mộc Tâm vào nhà, khép ô dựng ở cửa phòng.

Vào phòng, Thủy Tâm chặn trước cửa phòng chính, nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài lại gần, cô bé lớn tiếng la:

“Chú Văn, chú phải mua chuộc cháu đi, không thì cháu không mở cửa cho chú đâu.”

Văn Thanh Yến cầm ra bao lì xì thứ hai, nhét vào khe cửa.

Thủy Tâm nhận được phong bao lì xì mới chịu mở cửa ra, Văn Thanh Yến rốt cuộc cũng được gặp Ngu Thanh Nhàn, cô đã thay trang phục hoàn toàn mới.

Hôm nay cô mặc chiếc áo sơ mi màu đỏ, quần Tây màu đen vừa người, làm nổi bật cặp chân thẳng tắp và thon thả.

Cô mỉm cười với Văn Thanh Yến, hôm nay là ngày vui, giọng cô cũng trở nên mềm dịu hơn: “Đi thôi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...