🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 91: Chương 91

Liếc mắt một cái nhìn lại, bầu trời xanh lam, nước biển xanh thẳm, Cầu Cổng Vàng màu đỏ cam đắm chìm trong màu vàng của ánh nắng, đúng là một bức tranh phong cảnh đẹp de không chê vào đâu được.

Nhưng còn cô đâu?

Ôn Chỉ Văn tìm được một bóng đen xì của cô ở một góc của bức ảnh.

Ôn Chỉ Văn nhịn, nghĩ có lẽ người đàn ông này vừa mới bắt đầu chụp ảnh không quen tay, quyết định vẫn nên cổ vũ cho anh một chút, mỉm cười nói: "Không sao, chúng ta chụp lại lần nữa, trọng điểm là phải chụp em, không phải chụp cầu, hiểu không?"

Vu Hoài Ngạn khiêm tốn nghe, tỏ vẻ nghe lời.

Ôn Chỉ Văn một lần nữa đi trở về chỗ cũ, ý bảo anh chụp một lần nữa.

Vu Hoài Ngạn gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Sau khi chụp xong, Vu Hoài Ngạn tự xem ảnh mà anh vừa chụp trước, sau đó rất tự tin mà nói với Ôn Chỉ Văn: "Lần này chụp đẹp lắm. Ánh mắt Ôn Chỉ Văn sáng lên, thò lại gần xem.

Sau đó cô lại cạn lời lân nữa.

Lần này người cô thật ra đã xuất hiện ở trong bức ảnh, nhưng lại chiếm 90% bức ảnh! Hơn nữa lại còn chụp từ trên xuống dưới, nhìn qua thì cô lại kiểu đầu to người nhỏ, quả thực giống như một người lùn vậy.

Nếu không phải có giá trị nhan sắc chống đỡ thì không biết bức ảnh này bết bát đến mức nào!

Đây là cái đẹp mà anh nói hả?!

"Góc độ, chú ý góc độ biết không? Anh không phải đứng gần em như vậy, sau đó phải hơi ngồi xổm xuống một chút!" Ôn Chỉ Văn hơi chút cáu kỉnh nói.

"Lần này chắc chắn là anh hiểu rồi." Vu Hoài Ngạn bảo đảm.

Ôn Chỉ Văn quyết định lại cho anh cơ hội cuối cùng.

Sau khi thấy anh cầm máy ảnh kỹ thuật số một lần nữa, tư thế chụp ảnh cũng đã sửa lại, Ôn Chỉ Văn lại sinh ra một tia hy vọng nhỏ nhoi.

Sau khi bày ra mấy tư thế, Ôn Chỉ Văn nhìn thấy Vu Hoài Ngạn thu máy ảnh kỹ thuật số về, cô cũng đi qua đó.

Sau vài lần bị phủ định, khiến Vu Hoài Ngạn cũng có chút chần chờ, nhưng anh vẫn nói: "Anh cảm thấy mấy bức ảnh này rất đáng yêu."

Ôn Chỉ Văn bắt đầu có một dự cảm không tốt.

Cô vừa lấy máy ảnh kỹ thuật số qua đã thấy.

Rất tốt, khoảng cách thực phù hợp, góc độ cũng rất phù hợp.

Nhưng ai có thể nói cho cô biết, tại sao cảnh trong bức ảnh này lại là cái cảnh lúc gió biển thổi tới...

Lại còn là nháy mắt lúc cô vừa duỗi tay vén mái tóc dài của cô mới được làm kiểu xoăn kiểu Pháp thời thượng kia bị gió biển thổi hất vào mặt, rồi nhe răng trợn mắt kial

Đôi tay cầm chiếc máy ảnh kỹ thuật số của Ôn Chỉ Văn đều đang run rẩy.

Thật là cút con mẹ nó cổ vũ đi, từ bỏ đi, người người đàn ông này không cứu được nữa rồi!

Ôn Chỉ Văn không lưu tình chút nào mà xóa bỏ hết từng cái ảnh mà Vu Hoài Ngạn vừa chụp, chiếc máy ảnh kỹ thuật số của cô tuyệt đối không thể có ảnh xấu của cô được! Vu Hoài Ngạn nhìn thấy cô xóa ảnh, còn rất khó hiểu hỏi: "Tại sao lại xoá hết thế? Anh cảm thấy đều rất xinh đẹp đáng yêu."

Ôn Chỉ Văn nghe thấy lời này, mặt vô biểu tình mà nhìn anh tuyên bố: "Câm miệng, bây giờ anh đã mất quyền sử dụng chiếc máy ảnh kỹ thuật số này rồi."

Vu Hoài Ngạn: "?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...