🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 136: Ngủ Không Ngon

Ôi! Chỉ có thể đổ lỗi cho trình độ diễn xuất hết sức tuyệt vời trước đó của cô, cô đã không cẩn thận diễn từ một người vợ hiền trở thành người trợ thâm tình...

Hại cô ấy rất lo lắng sẽ bị lật xe vào lúc này.

Thật ra nếu thật sự phải lật xe, Ôn Chỉ Văn cũng không quá lo lắng, chỉ là cô rất sợ người đàn ông Vu Hoài Ngạn không chấp nhận được.

Cô đúng là thiện lương quá mức!

Trở mình, Ôn Chỉ Văn vừa khéo nhìn thấy Vu Hoài Ngạn đang ngồi ở đầu giường.

"Ông xã, anh cũng thức rồi à?" Ôn Chỉ Văn vừa duỗi người vừa chào.

Vu Hoài Ngạn không trả lời.

Một giây sau đó, Ôn Chỉ Văn đã bò lên người anh, hai tay nâng mặt anh, xích lại gân anh, nói: "Ông xã, sao trong mắt anh lại có nhiều tia máu đỏ như vậy? Còn có quầng thâm mắt nữa. Đêm qua anh ngủ không ngon?"

Vu Hoài Ngạn nhìn về phía cô: "... Ngủ không ngon."

"Có phải gần đây áp lực trong công việc quá lớn không?" Ôn Chỉ Văn quan tâm anh, hỏi. Trước giờ Vu Hoài Ngạn luôn là một người chững chạc, có thể làm ảnh hưởng đến tâm trạng của anh có lẽ chính là do công việc.

Bất kể thế nào cũng sẽ khó có khả năng là do cô gây ra.

Ôn Chỉ Văn suy nghĩ rất chắc chắn như thế.

Mà Ôn Chỉ Văn cũng biết thời gian này công ty của Vu Hoài Ngạn đang tiến hành nghiên cứu phát triển điện thoại di động.

Thời kỳ đầu của nghiên cứu và phát triển chính là thời kỳ đốt tiền nhất và tra tấn người ta nhất.

Vì đã đốt rất nhiều tiên bạc và thời gian vào đây, nếu việc nghiên cứu phát triển thất bại... Chỉ cần nghĩ đến cũng cảm thấy đầu muốn trọc mất rồi.

Nếu đổi lại là Ôn Chỉ Văn, cô cũng không thể nào ngủ ngon được.

Vu Hoài Ngạn không trả lời cô.

Ôn Chỉ Văn lại cho rằng anh đã âm thầm thừa nhận, thế là nhịn không được nhào vào lòng anh, giống như gấu túi đang ôm lấy anh, an ủi: "Ôi, ông xã, anh thật sự quá vất vả."

Sắc mặt của Vu Hoài Ngạn đã dễ nhìn hơn chút ít. Còn biết quan tâm anh cực khổ. Có lẽ anh đã suy nghĩ hơi nhiều rồi.

"Hay là hôm nay anh ở nhà nghỉ ngơi một ngày đi! Một ngày cũng không làm chậm trễ việc gì đâu." Ôn Chỉ Văn đề nghị.

"Không cần." Vu Hoài Ngạn khẽ vỗ vào lưng cô.

Đương nhiên công ty không có vấn đề gì cả, tiến độ nghiên cứu phát triển sản phẩm còn tốt hơn so dự tính của họ.

Còn về nỗi phiền muộn trong lòng Vu Hoài Ngạn, trải qua một đêm, anh cũng bình tĩnh lại nhiều rồi.

Đồng thời, trong vô thức khi tự hỏi vì sao cả một đêm mình không ngủ được thì trong lòng anh lại không kìm được mà bắt đầu lo lắng.

Vu Hoài Ngạn cảm thấy mình giống như bị ma ám. Từ bao giờ anh lại bắt đầu có những do dự, rầu rĩ vì những chuyện yêu đương thế này?

Vào thời còn đi học, anh nhìn thấy mấy cậu học sinh nam phải vắt óc suy nghĩ, viết thư tình theo đuổi bạn gái, chạy đến bên dưới ký túc xá của người ta đánh đàn ghita bày tỏ, còn có cả những học sinh nam say mềm vì tình yêu không suôn sẻ, lúc đó anh chỉ cảm thấy mấy người này vô cùng nhàm chán.

Anh cũng không hiểu chuyện tình yêu gì đó thú vị như thế nào. Rõ ràng trên thế giới này có biết bao việc còn có tính khiêu chiến hơn nhiều.

Vì vậy khi đối mặt với những học sinh nữ có ý với mình, Vu Hoài Ngạn đều từ chối rất lễ độ.

Sau khi bắt đầu lập nghiệp, Vu Hoài Ngạn cũng bắt gặp không ít các đối tác khi có tiền thì bắt đầu không quản được hai lạng thịt bên dưới người mình.

Họ cặp kè với những cô gái trẻ tuổi ngọt ngào, bao nuôi tình nhân, còn trở thành khách hàng quen thuộc ở những nơi phong nguyệt.

Cũng có không ít người muốn lôi kéo Vu Hoài Ngạn cùng bước chân vào con đường như thế, nhưng chỉ khiến anh cảm thấy buồn nôn.

Kết hôn với Ôn Chỉ Văn, ngay từ đầu tất cả đều xuất phát từ trách nhiệm.

Nhưng sau khi cưới, mọi chuyện đều nằm ngoài suy tính của anh, Ôn Chỉ Văn hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng của anh, mà ngược lại dù là ở phương diện nào cô cũng khiến anh rất hài lòng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...