🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 19: Chương 19

Nói xong một phen, ông mới nói đến nề nếp:

"Là như này, chú bây giờ nghĩ, ngôi nhà được cấp ấy, bán lại cho con. Con vừa hay có sẵn tiền trong tay, sau này trực tiếp đến sống ở đó, còn cách trường học rất gần, đi làm cũng gần. Người ta nghe ngóng, thì còn biết con đây là cô gái đoan chính, sau này sẽ dễ kết hôn!"

“Hả?”

Nắm tay của Hứa Bối Đóa giãn mềm ra.

Thậm chí không nhịn được cười.

A ha ha, cô nhìn thấy ngôi nhà mới đang vẫy gọi.

Vào thập niên 90, nhà ở gia đình dạng đó thậm chí rất khó sang tay.

Loại nhà này không thuộc về nhà thương mại, nói chung nó cũng bị ràng buộc với đơn vị cung cấp, sống ở đây không phải quá thoải mái, cũng không được định giá thị trường.

Hơn nữa, quan trọng là, muốn mua cũng mua không được, chỉ có thể đợi đơn vị cấp nhà hết năm này qua năm khác.

Quan trọng hơn nữa là, những năm 90, nhà mà các đơn vị cấp phát hầu như đều rách nát, không đáng giá, nên không ai coi nó như báo vật.

Xem ra đôi vợ chồng này, là muốn ở đây lừa tiền cô mua lại ngôi nhà rách nát của bọn họ.

Hứa Bối Đóa cố gắng nở nụ cười, giả vờ lo lắng hỏi: "Chú, dì, hai người dự định bán bao nhiêu?"

Người chồng do dự báo giá: "Một vạn?"

Hứa Bối Đóa im lặng.

Ông trong lòng khó chịu, ngôi nhà này bọn họ sớm đã muốn bán, về hưu rồi không có nhu cầu sống ở gần trường nữa, huống chi nhà vừa nhỏ vừa hẹp, tệ hơn nhiều ngôi nhà lớn của mấy gia đình ở nông thôn.

Để trống, mỗi năm còn trả tiền điện nước! Quá lỗ rồi!

Trước đó, họ đã hỏi qua rất nhiều người nhưng không có ai đồng ý mua.

Ông bèn cắn răng nói: "Tám ngàn?"

Hứa Bối Đóa vẫn không nói gì, khẽ cau mày.

Người vợ lúc này không nhịn được nói: "Sáu ngàn! Chúng tôi sống ở đó đã lâu, tiền điện, nước cũng đã trả nhiều như vậy!?"

Hứa Bối Đóa kể khổ: Trong tay tôi còn một khoản nợ. Lại thêm chuyện nhận nhà tôi cũng phải dọn dẹp, sửa chữa, mua đồ nội thất, mới có thể sống! Tất cả đều cần tiền, tôi rất nghèo!"

Người đàn ông sắc mặt trắng bạch, đành phải nói: "Năm ngàn! Không thể ít hơn!"

Năm ngàn, là lương của ông trong năm năm.

Có số tiền này, cả đời này không lo ăn uống!

Nhà bấy lâu nay không bán được, giờ không dễ tìm được cô gái ngốc như vậy, còn không nắm bắt cơ hội này.

Hứa Bối Đóa miễn cưỡng, thấp giọng, gần như muốn khóc nói: "Vậy... được..."

Chỉ lo đôi vợ chồng này hối hận, cô ấy gần như cắn răng, đỏ mắt nói thêm:

"Con... chúng ta cùng viết thỏa thuận, và ký tên?"

"Con sợ thím con biết, không đồng ý tiêu số tiền này!"

"Thím con luôn muốn con đưa cho cháu trai của thím ấy, không quan tâm đến danh tiếng, thân phận của con!"

"Chú, dì, hai người nhất định đừng nói cho người khác biết rằng con đã mua ngôi nhà này!"

"Nhất định không được nói người khác biết con sống trong ký túc xá với nhiều đàn ông!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...