🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 375: Người Thân

Cái tên Lục Thanh Uyển chỉ khác cô một chữ, diện mạo tương tự thì thôi, hiện giờ tên còn giống như vậy?

"Cháu cũng họ Lục ư? Cháu tên là gì?"

Người đàn ông trung niên Lục Chí Hòa có chút kích động hỏi Lục Thanh Nghiên.

"Cháu họ Lục, tên Lục Thanh Nghiên."

Lục Thanh Nghiên gật đầu, trả lời câu hỏi của Lục Chí Hòa.

"Lục Thanh Nghiên... Lục Thanh Nghiên..."

Ông cụ lẩm bẩm, biểu cảm khiếp sợ còn có chút không dám tin.

Ông ấy dựa vào ánh đèn pin cẩn thận đánh giá Lục Thanh Nghiên, nghiêng đầu nhìn về phía con trai Lục Chí Hòa:

"Chí Hòa, con nói xem có phải... Có phải là..."

"Cha, chúng ta lại hỏi rõ thêm chút nữa đi."

Lục Chí Hòa bình tĩnh lại, quyết định hỏi rõ mọi chuyện.

Lục Thanh Nghiên có chút nghi ngờ nhìn hai người đang nói chuyện.

Sao nghe giọng điệu của bọn họ như là quen biết mình thế?

Nếu không phải cô đến từ thời không khác, Lục Thanh Nghiên thực sự hoài nghỉ mình cũng có người thân ở thế giới này.

"Ông có thể hỏi tên ông nội và cụ của cháu không?"

Ông cụ vô cùng khẩn trương, nắm chặt lấy tay con trai Lục Chí Hòa.

Lục Thanh Nghiên nhìn về phía hai người, vậy mà không hiểu sao lại sinh ra khẩn trương:

"Ông nội cháu tên Lục Vân Khiêm, cụ tên Lục Bách Lâm."

"Là tên của bác cả ông, không sai."

Cả người ông cụ run rẩy, nâng mắt nhìn về phía Lục Thanh Nghiên: "Cháu gái, lại đây để ông nhìn xem."

Lục Thanh Nghiên chậm rãi tiến lên, ngồi xổm người xuống.

Ông cụ cẩn thận đánh giá cô, cuối cùng nước mắt không nhịn được chảy ra.

"Cha ông tên là Lục Bách Dương, ông tên Lục Vân Chương, cụ cháu là bác cả của ông." không ngừng rơi lệ.

Dựa vào ánh đèn pin, Lục Thanh Nghiên thấy rõ gương mặt của Lục Vân Chương.

Vừa rồi không nhìn kỹ, bây giờ mới phát hiện vậy mà ông cụ trước mặt có ba bốn phần tương tự ông nội.

Đôi mắt của cô lập tức hơi ướt át, nghĩ tới ông nội đã qua đời và người thân khác.

"Không có khả năng."

Lục Thanh Nghiên rút tay mình về, đứng dậy.

Bọn họ ở thời không khác nhau, sao cô có thể có người thân ở thời không này?

Chẳng lẽ là thời không song song có người tương tự nhau?

Ngay cả tên đều giống nhau?

Không có khả năng trùng hợp như vậy, hay là giống như lời bọn họ nói:

Nhưng mà sao cụ lại xuất hiện ở thời không khác?

"Cô bé, bình tĩnh lại, nghe ông nói đã."

Biết rõ cô đang kích động, Lục Vân Chương cũng bình tĩnh lại.

Lục Thanh Nghiên nhìn về phía ông ấy, Lục Vân Chương lộ ra tươi cười từ ái, nụ cười đó khiến Lục Thanh Nghiên hoảng hốt.

Lục Vân Chương cười rộ lên càng thêm giống ông nội, khiến cô suýt nữa cho rằng ông nội sống lại.

"Bác cả của ông, cũng chính là cụ cháu đã mất tích từ nhiều năm trước, vẫn luôn không có tung tích, bọn ông cho rằng bác ấy đã sớm mất đi, không nghĩ tới còn có sự tồn tại của các cháu."

"Mất tích ư?"

Vẻ mặt Lục Thanh Nghiên nghiêm túc, hơi mở mắt ra.

Chẳng lẽ cụ mất tích là tới thời không của bọn họ?

Cụ là xuyên qua niên đại?

"Bác biết cháu không tin, thực ra bác cũng không quá tin."

Lục Chí Hòa thở dài một hơi: "Có lẽ cha cháu, cùng với chú bác ngang hàng với cha cháu đều có một chữ Chí trong tên, đúng không?"

Lục Thanh Nghiên gật đầu, người cha cặn bã của cô tên Lục Chí Khôn, một số chú bác họ thực sự tên có chữ Chí. "Đây là tên đệm của Lục gia ta, cụ cháu tên đệm là Bách, ông nội cháu là Vân, bác và cha cháu là Chí, mà cháu giống với đám tiểu bối trong gia tộc hiện giờ là Thanh."

Lời nói của Lục Chí Hòa khiến Lục Thanh Nghiên tin tám chín phần.

"Có lẽ cháu còn đang hoài nghi, vậy ông nói cho cháu một chuyện, có phải cụ cháu truyền thừa xuống một chiếc nhẫn hay không?"

Lục Vân Chương nhìn về phía Lục Thanh Nghiên với vẻ từ ái, chậm rãi nói ra chuyện chỉ có người thừa kế của Lục gia mới biết được.

Lục Thanh Nghiên chạm vào ngón giữa tay phải của mình theo bản năng, lần này không còn khiếp sợ, trái lại tâm trạng vô cùng bình tĩnh.

"Chiếc nhẫn này là truyền thừa cho người thừa kế của Lục gia, lúc trước bác cả ông là người thừa kế của Lục gia, cha ông lựa chọn kế thừa gia sản."

Con nối dõi của Lục gia luôn ít, lấy y thuật làm giàu.

Cha ông ấy từng nói với ông ấy một ít chuyện của Lục gia, cho nên Lục Vân Chương biết nhiều như vậy.

Nhân tài y thuật tinh vi có tư cách trở thành người thừa kế, mới có thể kế thừa chiếc nhẫn bí mật chỉ có người thừa kế mới biết.

Tư chất của cha ông ấy bình thường, lại không có hứng thú đối với y thuật, chỉ có thể kế thừa gia sản của Lục gia.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...