🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 326: Chia, Cần Thiết Phải Chia Nhà

"Chu Quang Dương, tôi liều mạng với cậu."

Triệu Vĩnh Mai buông Chu Như Ý ra, lao về phía Chu Quang Dương.

Con gái hoàn hảo của bà ta bị hủy hoại như vậy, hôm nay bà ta phải lột da Chu Quang Dương.

Chu Quang Dương cười mỉa, nhẹ nhàng tránh đi.

"Chu Quang Hoa, ông chết rồi có phải không? Vợ con ông bị người ta bắt nạt thành như vậy, ông còn đứng ở đó làm gì?"

Triệu Vĩnh Mai rống giận với Chu Quang Hoa ở phía sau.

Chu Quang Hoa xắn tay áo lên, giơ nắm đấm lên đánh về phía Chu Quang Dương.

Vương Quý Chỉ đẩy Chu Quang Học, ra hiệu cho ông ta tham gia.

Chu Quang Học không cam lòng yếu thế, đi theo lao về phía Chu Quang Dương.

Bị hai anh trai cùng vây đánh, Chu Quang Dương đâu phải đối thủ của bọn họ, nhanh chóng bị đánh ngã xuống đất.

"Cha, con tới giúp cha."

Năm anh em Đông Nam Tây Bắc Trung xắn tay áo lên, chuẩn bị gia nhập chiến trường.

"Đủ rồi!"

Cơ thể run rẩy của Lưu Tú Cần đi ra khỏi phòng, thất vọng nói.

Ba người nghe thấy bà ấy nói thì dừng tay.

Năm cháu trai đứng một bên, lạnh lùng nhìn Chu Quang Dương.

"Đầu là lỗi của mẹ, là mẹ không dạy dỗ các con thật tốt, mới khiến các con ích kỷ như vậy, mẹ cảm thấy xấu hổ với người cha đã chết của các con."

Đôi mắt vẩn đục của Lưu Tú Cần phủ kín nước mắt, tràn ngập thất vọng đối với mấy con trai con dâu.

"Mẹ, đầu là lỗi của lão tứ! Bởi vì cậu ta, con gái của con bị hủy rồi."

Hiện giờ Triệu Vĩnh Mai mặc kệ vấn đề thanh danh của Chu Như Ý, cố chấp muốn Chu Quang Dương phải cho câu trả lời hài lòng.

"Chia nhà đi, nhưng mà mấy năm nay lão tứ ăn mặc đều là tiền tiết kiệm của hai nhà chúng ta, cậu ta cần phải tiếp viện chúng ta."

Không chiếm được chỗ tốt, đương nhiên là Vương Quý Chỉ không muốn tiếp tục ở chung.

"Chia, cần thiết phải chia nhà."

Chu Quang Học đứng bên cạnh Vương Quý Chi, không ngừng gật đầu.

"Chia thì chia, nhưng mà muốn tiền không có đâu."

Giống với những người khác của Chu gia, Chu Quang Dương cũng là một tên vô lại.

"Chu Quang Dương, tôi thấy chú không muốn sống nữa rồi?"

Chu Hướng Trung nhỏ tuổi nhất dễ xúc động nhất, nhặt cục đá lên ném về phía anh ta.

Chu Quang Dương hoảng sợ né tránh: "Chu Hướng Trung, tao là chú út của mày, mày muốn làm gì?"

"Tôi nhổ vào!"

Chu Hướng Trung nhổ nước bọt lên đất, giơ cục đá lên.

"Dừng tay, đều dừng tay hết cho tôi."

Lưu Tú Cần liều mạng hò hét, căn bản không có ai để ý tới bà ấy.

Khí huyết dâng lên, trước mắt bà ấy tối sầm lại, lảo đảo về sau.

Lục Thanh Nghiên vừa vặn nhìn thấy cảnh này, dựa vào tốc độ nhanh nhất xông lên trước ôm lấy Lưu Tú Cần.

"Bà ngoại, bà không sao chứ?"

Lưu Tú Cần nghe thấy giọng Lục Thanh Nghiên, gian nan mở mắt ra: "Thanh Nghiên."

"Bà ngoại đừng nói chuyện, cháu đỡ bà đi nghỉ ngơi."

Không nói hai lời, Lục Thanh Nghiên đỡ Lưu Tú Cần đi về phía phòng.

"Làm bậy mà, Chu gia đều là một đám người bất hiếu."

"Bà mới biết được sao? Bà quên chuyện xảy ra năm đó rồi à?"

"Bà nói chuyện Cảnh Diên bị đuổi ra khỏi cửa ư?"

"Đúng vậy, thím Lưu đánh chửi bọn họ, cầu xin bọn họ, nhưng có ai để lời nói của thím Lưu trong lòng, mỗi người đều máu lạnh vô tình."

Chuyện xảy ra nhiều năm trước được người ta nhắc tới, người vây xem lắc đầu.

Thẩm Lâm và Thẩm Nguyệt đứng trong đám người, không nói một câu. ta cưới được bác sĩ Lục, ngày lành còn ở phía sau."

"Nói rất đúng, Chu gia không có một người bớt lo, rời đi cũng tốt, chẳng qua tiếc cho người tốt như thím Lưu, không gặp được con trai con dâu tốt."

Mọi người thở dài, thấy không còn sớm nữa nên tản ra đi về nhà.

"Chúng ta có nên đợi thêm một lát không?"

Thẩm Nguyệt hỏi Thẩm Lâm bên cạnh.

"Em đi về nghỉ ngơi đi, anh ở đây đợi một lát."

"Tôi ở lại với anh."

Hai người liếc nhau, lại nhanh chóng rời mắt.

Trong nhà, Lục Thanh Nghiên nhân lúc không có ai lấy ra thuốc viên.

"Bà ngoại, bà uống thuốc đi ạ!"

Lưu Tú Cần đang ở trạng thái nửa hôn mê, nghe thấy giọng Lục Thanh Nghiên thì há miệng theo bản năng.

Lưu Tú Cần uống thuốc xong, Lục Thanh Nghiên vẫn luôn canh giữ bên cạnh bà ấy.

Tiếng ồn ào bên ngoài vẫn như cũ, chẳng qua tốt hơn giương cung bạt kiếm vừa rồi nhiều.

Một người bưng nước ấm đi vào.

"Thanh Nghiên, cho bà ngoại cô uống nước đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...