🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 302: Vợ À Anh Không Cố Ý

"Vào không gian tắm đi, bên ngoài không có nước ấm."

Lục Thanh Nghiên kéo Chu Cảnh Diên tiến vào không gian, cuối cùng dứt khoát cho hết tôm hùm đất vào không gian, chuẩn bị ăn cơm trong không gian.

Đình hóng gió trong không gian có gió nhẹ thổi qua, Lục Thanh Nghiên đeo bao tay dùng một lần bóc vỏ tôm, ăn hăng say.

Tôm hùm đất xào cay thực sự ăn ngon!

Phong cảnh mỹ lệ, chồng còn ở bên cạnh, Lục Thanh Nghiên cảm thấy đây là chuyện tốt đẹp nhất đời này.

Ngón tay thon dài của Chu Cảnh Diên chậm rãi bóc tôm, thấy cô thích ăn thì bóc xong từng con đặt vào đĩa của cô.

"Không cần để ý tới em, tự anh ăn đi."

Trong lòng Lục Thanh Nghiên ấm áp, bóc vỏ tôm xong giơ thịt tôm đưa cho anh.

Chu Cảnh Diên vươn nửa người tới, cắn tôm hùm đất Lục Thanh Nghiên đưa qua.

Không biết có phải cố ý hay không, vậy mà còn cắn đầu ngón tay của cô.

Lục Thanh Nghiên nhanh chóng rút tay về, cảm nhận được tê dại truyền từ đầu ngón tay tới.

"Chu Cảnh Diên!"

Cô nâng mắt tức giận trừng anh, ước gì có thể ném vỏ tôm hùm lên người anh.

"Vợ à, anh không cố ý."

Chu Cảnh Diên được một tấc lại muốn tiến một thước, trên gương mặt tuấn tú giả vờ vô tội.

"Chu Cảnh Diên, anh không được như vậy."

Lục Thanh Nghiên không chịu nổi biểu cảm này của Chu Cảnh Diên, vùi đầu ăn cơm.

Môi mỏng của Chu Cảnh Diên hơi nhếch lên: "Anh cho rằng em thích như vậy?"

"Quỷ mới thích, nhanh ăn cơm đi."

Luc Thanh Nghiên trừng anh một cái, không để ý tới Chu Cảnh Diên nữa vùi đầu ăn cơm.

Buổi chiều, Chu Cảnh Diên ngủ trưa trong không gian với Lục Thanh Nghiên.

Khi hai người tỉnh lại đã là 5 giờ chiều, đã tới giờ ăn cơm tối.

"Anh đi làm cá."

Rời khỏi không gian, Chu Cảnh Diên lập tức đi tới bên giếng nước.

Có anh ở đây, Lục Thanh Nghiên đừng mơ làm việc, cầm kéo đi cắt tỉa cành tường vi.

Hai vợ chồng ăn cơm tối xong, giống với ngày xưa Lục Thanh Nghiên nhàn nhã nằm trên ghế, ngửa đầu nhìn bầu trời đêm.

Hôm nay không có sao, có chút hiu quạnh!

"Ngủ đi!"

Chu Cảnh Diên đi ra khỏi phòng.

Lục Thanh Nghiên nghiêng đầu nhìn anh, khóe miệng hơi nhếch lên, dang hai tay với anh.

Khóe mắt Chu Cảnh Diên là ý cười, khom lưng chuẩn bị bế cô lên.

Lục Thanh Nghiên cười nhảy vào lòng anh, ôm lấy cổ Chu Cảnh Diên.

Ngoài cửa truyền tới động tĩnh rất nhỏ, hai người đang chơi đùa dừng động tác, chỉ trong nháy mắt an tĩnh lại.

"Có phải có người hay không?"

Cẩn thận lắng nghe, lại giống như nghe được âm thanh, Lục Thanh Nghiên cho rằng mình nghe nhầm.

Chu Cảnh Diên buông cô ra, đi tới cửa sân.

Ngoài cửa lớn có một người đàn ông trung niên cao lớn, đứng thẳng tắp, cả người tỏa ra nghiêm nghị chính khí.

Người tới nhìn về phía Chu Cảnh Diên, không nói chuyện trước, đôi mắt sắc bén đánh giá anh, cuối cùng hóa thành bình tĩnh.

"Chào cậu, đồng chí Chu."

Triệu Thăng lộ ra tươi cười thân thiết, thoạt nhìn giống như ông chú nhà bên, đâu còn sắc bén như vừa rồi.

Chu Cảnh Diên không nói chuyện, tầm mắt trở nên tối tăm.

Triệu Thăng vẫn cười như cũ, trong lòng không nhịn được gật đầu.

Quả nhiên như lời em trai nói, là một người trẻ tuổi lợi hại! Triệu Thăng lễ phép mở miệng, trên mặt vẫn là tươi cười.

Chu Cảnh Diên đứng thẳng tắp không nhúc nhích, giống như là nhìn thấu mục đích Triệu Thăng tới.

"Chào ông, mời vào."

Thấy Chu Cảnh Diên vẫn không nhúc nhích, Lục Thanh Nghiên tiến lên trước kéo anh, mời Triệu Thăng tiến vào.

Khí thế của Triệu Thăng rất mạnh, vừa nhìn là biết ở địa vị cao từ lâu.

Lại nhìn tư thế đứng và tư thế đi của ông ấy, Lục Thanh Nghiên đoán được thân phận của Triệu Thăng.

"Quấy rầy rồi. "

Triệu Thăng mỉm cười gật đầu, cất bước đi vào trong sân.

Lục Thanh Nghiên dẫn theo Triệu Thăng tiến vào nhà chính, rót nước đặt trước mặt ông ấy:

"Mời uống nước."

"Cảm ơn."

Triệu Thăng vươn hai tay nhận lấy, lễ phép nói lời cảm ơn.

Chu Cảnh Diên đứng bên cạnh Lục Thanh Nghiên, vẻ mặt không rõ vẫn luôn không nói chuyện.

"Có lẽ đồng chí Chu đã đoán được mục đích tôi tới đây."

Đều là người thông minh, Triệu Thăng không nói lời vô nghĩa nữa, trực tiếp nói vào chủ đề chính.

"Không biết đồng chí Chu có nguyện ý bảo vệ quốc gia hay không?"

Ánh mắt của Triệu Thăng nhìn về phía Chu Cảnh Diên, nhỏ giọng hỏi.

Em trai từng nói với ông ấy, ở thôn xóm nhỏ này có một người đàn ông nông thôn rất lợi hại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...