🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 252: Ngày Mai Là Sinh Nhật Của Anh

Tầm mắt hung ác nham hiểm của Chu Cảnh Diên, lạnh lùng bắn về phía Trịnh Quốc Vũ.

Sau lưng Trịnh Quốc Vũ chợt lạnh, vậy mà không dám nhìn thẳng vào mắt Chu Cảnh Diên, trong lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ.

Thôn xóm nho nhỏ, còn có người đàn ông có khí thế mạnh như thế ư?

"Uống đi, hôm nay là nước chanh."

Lục Thanh Nghiên không chú ý tới động tác nhỏ của Chu Cảnh Diên, vặn bình nước ấm ra, đưa bình cho anh.

Chu Cảnh Diên nhận lấy bình nước ấm trong tay cô, ngửa đầu uống, yết hầu nhúc nhích lộ ra mị lực không thể nói rõ.

Lục Thanh Nghiên không dám nhìn nhiều, ho nhẹ một tiếng rồi rời mắt.

"Anh Diên, chị dâu."

Thẩm Lâm bước tới gần, ngồi bên cạnh Chu Cảnh Diên.

Thẩm Nguyệt đi theo sau anh ta, ngồi bên cạnh Lục Thanh Nghiên.

"Đó là ai thế?"

Thẩm Nguyệt phát hiện hai anh em Trịnh Quốc Vũ cách đó không xa, tò mò hỏi Lục Thanh Nghiên.

"Không quen biết, mới đại đội thôi."

Lục Thanh Nghiên nói vô cùng tùy ý, Thẩm Nguyệt gật đầu không hỏi nhiều.

"Đã chuẩn bị xong đồ chưa? Có cần tôi giúp gì không?"

Thẩm Nguyệt dán sát vào tai Lục Thanh Nghiên, nhỏ giọng hỏi cô.

"Không cần, tôi đã chuẩn bị xong cả."

Lục Thanh Nghiên cười lắc đầu.

Thực ra không có gì cần chuẩn bị, chỉ có mấy bộ quần áo, chăn gối.

Trong nhà dùng gần như là mới, không cần thiết lại đi thay mới.

"Anh Diên ước gì ngày mai là kết hôn."

Thẩm Lâm cười trộm, mở miệng trêu chọc Chu Cảnh Diên.

Chu Cảnh Diên thong thả ung dung đậy hộp cơm, nghiêng đầu nhìn về phía Thẩm Lâm. Rời mắt đi, Chu Cảnh Diên không để ý tới Thẩm Lâm nữa.

"Bên ngoài nóng, em trở về đi."

Chu Cảnh Diên cầm lấy quạt quạt gió cho Lục Thanh Nghiên.

Lục Thanh Nghiên nắm lấy tay anh, lắc đầu: "Em trở về ngay đây."

Đã sắp tới giờ làm việc, cô không thể ảnh hưởng tới anh.

Ăn hết cơm trong hộp xong, Lục Thanh Nghiên đứng dậy rời đi.

"Chị dâu, đợi em với."

Mới đi được mấy bước, Thẩm Lâm lặng lẽ gọi Lục Thanh Nghiên lại, chỉ vào một chỗ ra hiệu cho cô qua.

Lục Thanh Nghiên đi theo Thẩm Lâm, đi tới phía sau cây đại thụ.

Thẩm Lâm giống như tên trộm, còn nhìn về phía Chu Cảnh Diên sợ bị anh phát hiện.

"Anh đang làm gì thế?"

Lục Thanh Nghiên dở khóc dở cười, nghi ngờ hỏi anh ta.

"Chị dâu, em có chuyện muốn nói cho chị."

Thẩm Lâm vô cùng rối rắm, không biết có nên nói cho Lục Thanh Nghiên hay không.

"Có chuyện gì, anh cứ nói thẳng đi."

Cô chưa từng thấy dáng vẻ này của Thẩm Lâm, có chút tò mò.

"Chị dâu, chị biết sinh nhật của anh Diên không?"

Thẩm Lâm nhỏ giọng dò hỏi, sợ Lục Thanh Nghiên đã sớm biết, mình đang làm điều thừa.

Lục Thanh Nghiên sửng sốt, lắc đầu nói: "Tôi không biết."

"Thực ra, ngày mai chính là sinh nhật của anh Diên."

Thẩm Lâm do dự xong, quyết định nói cho Lục Thanh Nghiên.

Lục Thanh Nghiên khiếp sợ, hỏi lại: "Ngày mai là sinh nhật anh ấy ư?"

"Vâng!"

Thẩm Lâm gật đầu, hạ giọng: "Anh Diên bị người Chu gia đuổi đi vào ngày sinh nhật, mấy năm nay chưa từng thấy anh ấy để ý sinh nhật của mình."

Thẩm Lâm biết mấy năm nay Chu Cảnh Diên sống như thế nào.

Một người không nơi nương tựa, cho dù vui vẻ hay khổ sở đều không tìm được người nói ra hết, chỉ có thể chôn giấu tình cảm trong lòng. Sở dĩ anh ta nói cho Lục Thanh Nghiên, là muốn cô thương Chu Cảnh Diên nhiều hơn.

Anh ta hi vọng Chu Cảnh Diên quên đi thống khổ trước đây, có người quan tâm anh, ở bên cạnh anh làm bạn với anh.

"Tôi biết rồi, cảm ơn anh Thẩm Lâm."

"Không cần cảm ơn đâu, chị dâu."

Thẩm Lâm ngượng ngùng gãi đầu, vẫy tay với Lục Thanh Nghiên xong thì đi nhanh rời đỉ.

Lục Thanh Nghiên đứng tại chỗ, vẻ mặt phức tạp nhìn cách đó không xa.

Chu Cảnh Diên đang nghiêm túc cuốc từng cuốc, mồ hôi nhỏ giọt vào trong đất.

"Lục Thanh Nghiên."

Phía sau truyền tới giọng nói không vui của Trịnh Quốc Vũ.

Suy nghĩ của Lục Thanh Nghiên bị quấy rầy, gương mặt cô hơi trầm xuống.

"Em thích anh ta ư?"

Trịnh Quốc Vũ chậm rãi tiến lên, đứng trước mặt Lục Thanh Nghiên, nhìn về phía Chu Cảnh Diên với vẻ khinh thường.

"Em thích anh ta, còn không bằng thích tôi! Một người nhà quê có gì tốt chứ? Anh ta có thể cho em, tôi có thể cho em càng nhiều hơn."

Không biết Trịnh Quốc Vũ lấy đâu ra tự tin, vậy mà so sánh với Chu Cảnh Diên.

"Có lẽ anh nên ăn nhiều óc chó với Trần Ni, bổ sung đầu óc."

Lục Thanh Nghiên xách theo hộp cơm, đi qua Trịnh Quốc Vũ.

Trịnh Quốc Vũ không cam lòng từ bỏ như vậy, chặn đường cô: "Em đừng cho mặt mũi mà không cần."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...