🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 475: Chương 475

Khi Trình Ninh bắt gặp ánh mắt của anh, toàn thân cô như bị vật gì đó cắt mạnh, đau lòng đến mức khó có thể đứng vững.

Lúc này anh trông tiều tụy, đường nét vốn đã cứng rắn và sắc bén, lúc này anh giống một lưỡi d.a.o đá thô ráp hơn, đôi mắt sâu thẳm và tàn nhẫn, lạnh lùng, xa cách, như bị gai cứng bao bọc, khoảng cách rất xa, không ai có thể đến gần.

Trình Ninh đứng ở cửa, bị ánh mắt kia làm cho choáng váng, một cỗ đau đớn cực lớn quét qua, cùng với đó là sự tủi thân không thể hiểu được.

Sao anh lại dùng ánh mắt như thế nhìn cô?

Nhưng nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại của anh, cô cảm thấy mình không nên có những cảm xúc hỗn loạn này.

Cô cụp mắt xuống, hít một hơi thật sâu, điều chỉnh thể trạng rồi chậm rãi bước tới.

Hàn Đông Nguyên nhìn thấy cô từng bước đi đến, đi tới trước giường, sau đó trực tiếp ngồi lên giường của anh mà không cần anh mời hay thậm chí là đồng ý của anh.

Anh không biết về chuyện tai nạn giao thông của Trình Ninh, và hiển nhiên anh không biết Trình Ninh đã tốn bao nhiêu sức lực, thời gian để đi bộ từ tầng hai đến phòng của anh ở tầng năm, hết sức khó khăn.

Trình Ninh làm cho mình quên đi sự lạnh lùng hiện tại của anh.

Nhưng khi cô ngồi trước giường đối mặt với khuôn mặt đó, cô vẫn cảm thấy đau lòng như cắt.

Cô không biết cảm giác này đến từ đâu, nhưng nó thực sự rất đau và cô rất... đau lòng.

Cô chắc chắn, đó là đau lòng, chứ không phải áy náy.

Hai người cứ như vậy nhìn nhau hơn mười giây, cuối cùng Hàn Đông Nguyên mới thu ánh mắt lại trước.

Trình Ninh đưa tay, chạm vào mặt anh.

Hàn Đông Nguyên hiển nhiên không nghĩ tới cô lại đột nhiên chạm vào mặt anh.

Anh vô thức muốn mở bàn tay cô ra, nhưng khi giơ tay lên lại không có gì xuất hiện, lúc này mới nhận ra cánh tay phải của anh đã không còn nữa.

Mặt anh chợt trầm xuống, anh giơ tay trái còn lại lên kéo tay cô ra, lạnh lùng nói: "Em làm gì vậy?!”

Trình Ninh bị kéo tay cũng sửng sốt một chút.

Đúng vậy, cô, cô sao đột nhiên lại sờ vào mặt anh?

Bọn họ có mối quan hệ kiểu này sao?

Nhưng mà, cô cảm thấy việc mình làm như vậy là bình thường, anh lại dùng vẻ mặt như vậy tấn công cô, đánh vào tay cô, Trình Ninh nhất thời cảm thấy tủi thân.

Vân Mộng Hạ Vũ

Mặc dù điều này có vẻ vô lý.

Tất cả các loại ưu tư dâng trào trong cô, nhưng cô không thể giải thích được tại sao, và mắt cô trở nên ươn ướt.

Hàn Đông Nguyên: "???”

Anh nhìn thấy cô rơi lệ, vẫn cố kìm lại, nước mắt tràn mi, nhưng cắn chặt môi không chịu khóc, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi tái nhợt, xinh đẹp lạ thường.

Dáng vẻ kia, thật sự giống như anh đã làm chuyện tội lỗi tày trời với cô, như thể anh đã bắt nạt cô, làm tổn thương cô.

Anh đã làm gì?

Hàn Đông Nguyên nhắm mắt lại, hầu kết lăn lăn.

"Em khóc cái gì?”

Anh mở mắt ra, bình tĩnh nói: “Anh chưa chết, không đến nỗi đau lòng như vậy đâu”.

Nước mắt Trình Ninh không ngừng rơi.

Cô cũng cảm thấy mình có vấn đề, có vấn đề lớn, tùy tiện lau nước mắt, đứng dậy nói: "Xin lỗi", quay người rời đi, kết quả đi chưa tới hai bước, liền trực tiếp ngã trên mặt đất.

Hàn Đông Nguyên: "???”

Hàn Đông Nguyên sợ hết hồn, làm cái gì vậy?

Anh vội vàng xuống giường đỡ cô, dọc đường làm đổ nhiều chai lọ.

Hai y tá đang đi trên hành lang nghe thấy động tĩnh trong phòng liền vội vàng mở cửa bước vào, nhìn thấy Hàn Đông Nguyên đang đỡ người nằm trên mặt đất, các cô ấy liền bước lên trước hỗ trợ, đợ dậy mới phát hiện là cô bé ở phòng bệnh trên tầng hai hôn mê nhiều ngày dường như có chút vấn đề về não.

Trong phòng vẫn còn một chiếc giường trống, hai y tá đỡ người bệnh lên giường, sau đó quay đầu hỏi Hàn Đông Nguyên: "Chuyện gì vậy? Bệnh nhân này sao lại đến đây?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...