🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 110: Sao Thế, Anh Cũng Muốn Mở Nhà Máy Sao

Anh xông vào phòng bếp, nhìn thấy Ôn Như Ý đang nấu ăn, khóe môi cong lên: “Đúng là hiếm thấy nha, may mà hôm nay anh không mang cơm về, nếu không thì lãng phí rồi.”

Ôn Như Ý liếc nhìn đồng hồ, vẫn chưa đến giờ họ tan làm: “Em thấy dáng vẻ anh cười híp mắt như thế này, có lẽ là tin tốt nhỉ? Bữa cơm này xem như là thưởng cho anh.”

 

Tần Trí Viễn nói với giọng có chút đắc ý: “Cái đó là đương nhiên rồi, chồng em ra tay, có chuyện gì mà không giải quyết được, buổi chiều em đi với anh đến phòng thông tin gọi điện thoại nhé.”

Ôn Như Ý lườm anh một cái: “Anh mau đi rửa tay ăn cơm đi, tối không có việc gì thì về sớm chút, anh nấu bữa tối.”

 

Tần Trí Viễn khẽ giật khóe môi, xem ra anh vẫn là đắc ý quá sớm rồi.

Hai người ăn cơm xong cũng đã qua trưa, thời gian này người ở nhà máy có lẽ đều tan làm, cho nên Ôn Như Ý cũng không gấp, sau khi ngủ một giấc dậy cô mới cầm số điện thoại đi theo Tần Trí Viễn đến phòng thông tin.

Nhà máy Phúc Nhân bên kia rất nhanh có người nghe điện thoại, chỉ có điều Hạ Chí Cương không có trong xưởng, khoảng một tiếng sau, cô mới gọi điện thoại lại, lần này bên kia cũng bắt máy rất nhanh.

Hạ Chí Cương vừa nghe giọng thì lập tức biết là Ôn Như Ý, vội vàng hỏi thăm cô, hỏi cô có phải định đến bên này chơi không.

Ôn Như Ý bị sự nhiệt tình của anh ấy làm cho cô sắp không nói gì được, cô cũng không nhiều lời với anh ấy, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề chính, bày tỏ rõ mục đích lần này tìm anh ấy, muốn tìm hiểu chi phí thiết bị của xưởng gia công, đối phương lập tức nói: “Có phải cô cũng muốn mở nhà máy không?”

Ôn Như Ý vô cùng nhạy cảm nắm bắt được từ ‘cũng’ trong câu nói của anh ấy, cô cũng trực tiếp hỏi: “Sao thế, anh cũng muốn mở nhà máy sao?”

Nếu như là người ngoài khác hỏi câu này, Hạ Chí Cương chắc chắn sẽ không trả lời, nhưng mà mấy ngày trước ở trên tàu hỏa, Ôn Như Ý và Tần Trí Viễn đã cứu mạng sống của con trai nhà anh ấy, đó là ân nhân của họ, cho nên anh ấy lập tức gật đầu, nói: “Phải, chúng tôi muốn mở thêm một chi nhánh khác, mấy ngày trước tôi chính là đi khu vực ven biển để khảo sát, tiện thể về quê đón con trai đến đây.”

Ôn Như Ý nghe thấy lời này thì mừng trong lòng, không phải chứ, có chuyện trùng hợp như vậy sao?

Cô rất nhanh cười nói: “Thế bên anh đã chọn được chỗ chưa?”

Hạ Chí Cương cũng đang sầu đấy, anh ấy chạy mấy nơi rồi, cảm giác đều được nhưng hình như cũng không ra sao cả: “Vẫn chưa, tôi muốn đi xem nhiều hơn để cân nhắc lựa chọn.”

Ôn Như Ý khẽ nín thở, lập tức nói: “Thế anh có muốn cân nhắc đến bộ đội chúng tôi bên này không, chỗ chúng tôi rất nhiều hải sản, công nhân cũng có, chỉ cần thiết bị là có thể sản xuất, hơn nữa mô hình quản lý công nhân có thể sẽ dựa theo mô hình của quân đội để quản lý, anh không cần lo lắng về vấn đề quản lý.”

Hạ Chí Cương ngây người một lát, nói: “Ý của cô là nhà máy chúng tôi hợp tác với căn cứ bộ đội của các cô?”

Ôn Như Ý gật đầu: “Phải, tôi có thể xin bộ đội, để anh đến khảo sát xem thử, cảm thấy được thì chúng ta tiếp tục bàn chi tiết hơn, không được thì xem như đến bên này tham quan một chút cũng không tổn thất gì.”

Đồ hộp Phúc Nhân cũng xem là nhãn hiệu lớn, ở hợp tác xã mua bán lớn, hay trong tòa nhà bách hóa đều có bán, nếu như có thể trực tiếp dùng tên tuổi của họ để thành lập nhà máy thì có thể tiết kiệm được một đống việc cho cô đấy!

Hạ Chí Cương im lặng một lúc, thành thật mà nói, lúc trước anh ấy thật sự chưa nghĩ đến sẽ tới hải đảo bên kia xem thử, anh ấy biết mặc dù hải đảo không phát triển bằng bên này, nhưng hải sản bên kia cũng nhiều giống như bên này, thậm chí các loại hải sản có thể còn đầy đủ hơn họ bên này.

Nếu như thật sự phải đến bên đó mở phân xưởng, hình như cũng có thể, nhưng nhất định phải đến xem trước mới biết được tình hình, sau một lúc im lặng, anh ấy rất nhanh đáp: “Thế cô mau chóng xin đơn, tốt nhất là trong hai ngày này có thể xin xong, nếu không đến lúc đó tôi phải đến nơi khác công tác.”

Ôn Như Ý đương nhiên cũng nghe hiểu ý trong lời nói của anh ấy, nếu như xin trễ, rất có thể người ta đã xác định vị trí phân xưởng, đến lúc đó sẽ không có chuyện gì của họ nữa, cô rất nhanh đồng ý, sau đó lại nói với anh ấy một vài vấn đề về thiết bị rồi mới cúp điện thoại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...