🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 16: Ngoại truyện [Hết]

Ngoại truyện 1:

Lang quân chủ tiệm bút mực lấy nương tử là chủ tiệm thức ăn bên cạnh.

Lúc ấy, hoa xuân ở Đông Châu đang nở rộ.

Tạ Nghiên Thanh uống say tại tiệc cưới, vừa khóc vừa cười, cuối cùng được Viên Đồng cõng về.

Viên Đồng còn nhỏ tuổi, hắn hoàn toàn không thể phát hiện tiểu cữu cữu của mình đã thầm thương trộm nhớ Thu Bạch từ lâu.

Khi tiểu cữu cữu say rượu nói ra, hắn suýt ném đối phương xuống đất không dìu nữa.

"Tiểu Lục, ta thua kém Mai Tranh ở điểm gì..."

Dù đang say rượu nhưng người trên lưng vẫn hỏi đi hỏi lại câu này.

Viên gia cũng là danh gia vọng tộc ở Đông Kinh nên Viên Đồng có biết về Mai Tranh.

"Tiểu cữu cữu ơi, tiểu cữu cữu hãy quên Thu Thiếu khanh đi! Không phải tháng trước mẫu thân con đã nói với tiểu cữu cữu rồi sao? Ngoại tổ mẫu đã tìm cho tiểu cữu cữu một nhà môn đăng hộ đối rồi.”

"Bà ấy còn nhắc đi nhắc lại, bảo tiểu cữu cữu đừng có dây dưa với Thu Thiếu khanh nữa. Thậm chí ngoại tổ phụ còn nói thẳng ra rằng tiểu cữu cữu không xứng với nàng ấy mà. Bởi vì Tiểu Công gia đã vì nàng ấy mà tự nguyện bị đuổi ra khỏi gia tộc đó." Viên Đồng thở dài.

Mẫu thân hắn từng nói rằng, đôi mắt của Tiểu Công gia bị mù lòa như thế cũng là vì Thu Thiếu khanh.

Trong những năm qua, vở kịch được diễn nhiều nhất ở rạp hát Đông Kinh chính là "Nữ Thiếu Khanh Vô Song".

Vở kịch kể về cuộc đời của Thu Thiếu khanh, mỗi lần xem nó, hắn luôn thấy xúc động, không thể nào bình tĩnh trở lại được.

Tại sao hắn lại theo thân cữu cữu đến Đông Châu?

Còn không phải là vì đã nghe vở kịch đó, rồi muốn trở thành vị quan tốt, chính trực như Thu Thiếu khanh đó sao?

Một nữ tử như Thu Thiếu khanh chắc chắn sẽ không thể để ý đến tiểu cữu cữu của hắn.

Thậm chí Viên Đồng còn nghi ngờ liệu Thu Thiếu khanh có để ý đến Tiểu Công gia kia không, hay là vì đối phương có một khuôn mặt đẹp nên nàng mới thích?

"Ta cũng có thể làm được." Tạ Nghiên Thanh khẽ nói.

"Tiểu cữu cữu à, cữu cữu hãy tỉnh táo lại đi! Người có thể làm được thì đã sao? Liệu Thu Thiếu khanh có muốn lấy cữu cữu không?"

Tạ Nghiên Thanh bị câu này cho đánh một đòn choáng váng, cuối cùng đành phải im lặng.

"Con thấy hình như Tiểu Công gia kia rất si tình với Thu Thiếu khanh. Ngay cả một người chậm hiểu như con cũng nhìn ra được, trong mắt hay trong lòng Tiểu công gia chỉ có một mình nàng ấy thôi.”

"Cữu cữu cứ nhìn cách Tiểu Công gia nhìn Thu Thiếu Khanh là biết, nói thật con cũng không tin cữu cữu không nhận ra điều này.” Viên Đồng thở dài, hắn cảm thấy thương hại cho tiểu cữu cữu của mình.

Có lẽ Thu Thiếu Khanh không hề biết rằng tiểu cữu cữu còn có suy nghĩ khác đối với nàng ấy chăng?

Nếu như biết, với tính cách của nàng ấy, chắc chắn sẽ thẳng thắn yêu cầu tiểu cữu cữu từ bỏ suy nghĩ đó ngay lập tức.

"Ta ghét..."

"Tiểu cữu cữu ghét cái gì? Người không đẹp như Tiểu Công gia kia, càng không có can đảm như người ta. Thậm chí Tiểu Công gia còn có thể bỏ phụ mẫu của mình để theo đuổi Thu Thiếu khanh, vậy người có làm được không?”

"Tiểu cữu cữu cứ nghe theo lời của ngoại tổ phụ, chỉ cần làm bạn với Thu Thiếu khanh là được."

Ngoại truyện 2

Thu Bạch ngồi trên chiếc giường êm ái, đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy khó chịu cả người, không yên lòng chút nào.

Nàng đưa tay sờ lên giường, trước tiên sờ thấy một quả táo, rồi đến hạnh nhân, long nhãn, không lâu sau đã vơ được một nắm.

Trang sức trên tóc đã được tháo ra hết, y phục ban đêm cũng đã được thay, nhưng Mai Tranh vẫn ngồi bất động như tảng đá bên cạnh, chẳng hề có bất kỳ động tĩnh nào.

Chẳng lẽ đêm động phòng mà cả hai lại chỉ ngồi như vậy đến sáng hay sao?

Lách tách.

Ngọn nến bỗng phát ra tiếng nổ tanh tách khiến nàng giật mình.

Một suy nghĩ lướt ngang qua trong đầu.

Nàng quay sang nhìn người trước mặt, y cúi gằm cổ xuống, đôi mi dài che khuất đôi mắt huyền ảo vốn đã tối đen.

Hai tay y siết chặt, đặt trên đầu gối, ngồi rất nghiêm chỉnh.

Người này, thiệt tình...

"Chàng không hôn ta sao?"

Nàng đưa tay ra nhẹ nhàng ôm lấy má y.

Đôi mi y run nhẹ, ngước mặt nhìn nàng.

Dù biết rõ y không thể nhìn thấy nhưng đôi má nàng vẫn đỏ bừng lên.

"Ta không thấy được."

Y trầm giọng nói một cách vô tội.

Nàng lập tức ngẩng đầu, nhẹ nhàng áp môi mình lên môi y.

Cả hai đều run lên vì những vết thương đã trải qua. Nhưng đôi bên vẫn không hề lùi bước, bởi họ biết rằng người trước mặt chính là người mình yêu sâu đậm.

Đến khi cảm xúc trào dâng, y gọi tên nàng, cứ gọi đi gọi lại mãi.

Nàng nhiệt tình, can đảm đáp lại.

Giữa trời đất chỉ còn lại hai người, như chiếc thuyền nhỏ trôi nổi, lênh đênh giữa biển suốt một đêm.

Năm năm sau.

"Phụ mẫu ngài lại cãi nhau rồi, hay là tiểu lang đi khuyên giải họ đi?" Văn Trọng vừa lau bàn vừa thở dài lo lắng.

Tiệm bút mực không kiếm được đồng nào nên đã đóng cửa, quán ăn thì chuyển nhượng lại cho Phùng Ngũ Lang.

Tiên đế đã qua đời, Thánh nhân lên ngôi.

Phu nhân được triệu về kinh, lại quay về chức vị Thiếu Khanh Đại Lý Tự. Ngày tháng trôi qua, phu nhân luôn bận rộn như đang chiến đấu nơi sa trường vậy.

Vừa nghỉ ngơi được một ngày, đúng lúc tiểu lang không cần đi học, thế mà hai người họ lại cãi nhau vì một chậu lan dưới mái hiên.

Văn Trọng không hiểu nổi, rõ ràng chủ nhân không thể nhìn thấy, tại sao ngài lại biết đó là một chậu lan quý hiếm?

Hắn thấy chỉ là một chậu cỏ mà thôi!

"Có lúc nào phụ mẫu ta không cãi vã với nhau đâu?"

Thuận Nhi để sách xuống, đứng nhón chân nhìn ra cửa sổ.

Phụ thân đang ngồi xổm dưới mái hiên, tay cầm xẻng nhưng hồi lâu sau vẫn chưa động đậy.

Chẳng mấy chốc mẫu thân đã đi ra, lấy xẻng từ tay phụ thân, cẩn thận nhổ chậu cỏ ra rồi trồng chậu hoa vào đó.

"Có phải chàng đang lừa ta không? Ta hiểu về cây thuốc và hoa, tại sao ta chưa từng thấy loại hoa lan này bao giờ?" Giọng mẫu thân vô cùng khó chịu.

"Đợi ta trồng rồi khiến nó nở hoa, nàng sẽ biết." Phụ thân chậm rãi trả lời.

Mẫu thân hừ một tiếng, mang chậu hoa vào đặt trên bàn nhỏ mà phụ thân đã chỉ.

"Nếu chàng không trồng được hoa, ta sẽ nhổ nó ra cho lợn ăn." Mẫu thân chống tay lên hông, trông vô cùng hung dữ.

"Nàng để ta ăn nó luôn cũng được."Phụ thân cười nói.

Mẫu thân nghe thế thì bật cười.

Mẫu thân tiến lại gần, gác cằm lên vai phụ thân, hai tay ôm lấy eo đối phương. Không biết mẫu thân đã nói gì nhỏ nhẹ bên tai phụ thân mà khiến người cười thành tiếng.

"Văn Trọng, huynh thấy phụ thân ta có vui không?"

Văn Trọng gật đầu.

Sao lại không vui cho được?

Từ khi lấy phu nhân, ngài ấy đã trở thành một con người khác.

Một con người biết vui, biết lo, biết nói, biết cười.

"Mẫu thân ta cũng vui nữa."

Thuận Nhi cầm "Thi Kinh", ngồi thẳng lưng trước thư án rồi lật một trang, bỗng có một tờ giấy rơi ra.

Là chữ của mẫu thân.

[Mai Tranh, phu quân của thiếp:

Tình yêu thời thanh xuân là niềm vui sướng nghĩ rằng mình sẽ sống trọn đời với người trước mắt. Yêu nên phỏng đoán mọi thứ về tương lai rồi chắc chắn chúng sẽ thành hiện thực.

Sau khi đi qua ngàn núi vạn sông, thiếp mới tỉnh ngộ rằng những năm tháng đó chỉ là một giấc mơ đẹp ông trời ban cho, để giúp thiếp chống chọi với cuộc sống dài vô tận này.

May thay, giấc mơ của thiếp chưa bao giờ tỉnh.

May thay, quá khứ và hiện tại của thiếp đều là chàng.

Chàng có biết tại sao hôm đó thiếp không muốn để chàng đồng ý hôn ước của hai ta không?

Bởi vì chúng ta đều biết quá rõ, dù chàng có nhận hay không, kết quả đều chỉ có một.

Chàng nhận lời là để đánh cược một cơ hội mong manh. Còn thiếp không để chàng nhận, là hy vọng nàng ta có thể từ bỏ chàng.

Thiếp chưa từng sợ liệu mình có còn trong sạch hay không. Với thiếp mà nói, nếu chàng đã yêu thiếp thì sao lại chê thiếp được chứ?

Nếu chàng chê thiếp thì chàng đâu xứng với thiếp?

Thiếp chỉ không muốn chàng phải khó khăn khi lựa chọn giữa thiếp và phụ mẫu.

Dù có chọn thế nào đi nữa, con đường chàng đi đều sẽ không trọn vẹn.

Thiếp không sai, phụ mẫu chàng cũng không sai.

Đây chỉ là một bài toán không có cách giải mà thôi!

Không ngờ cuối cùng chàng vẫn chọn thiếp.

Thiếp muốn nói rằng thiếp rất vui.

Vui vì chàng đã chọn thiếp.

...

HẾT 

 

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình
Full
112
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình

Giữa những bí ẩn và ánh sáng chói lóa của triều đình, “Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình” khắc họa hành trình đầy éo le của một cô gái nhỏ bé mang tên Tạ Dao. Lạc lõng giữa dòng đời sau sự sụp đổ của Tạ vương phủ, Tạ Dao không chỉ là […]
0.0 255 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con
Full
126
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Bước vào một cuộc hành trình kỳ diệu, Giang Oản Oản mở mắt trong một thế giới lạ lẫm, nơi mọi thứ có vẻ cũ kỹ và xuống cấp. Khi ánh sáng mờ ảo từ mái nhà nhuộm lên gương mặt nàng, nỗi hoang mang cùng sự nghi ngờ tràn tới: “Mình đang ở đâu? […]
0.0 460 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương
208
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương

Trong thế giới tuyệt vọng của những ngày tận thế, Chân Lục Trà, một nữ diễn viên hạng hai, bất ngờ bị cuốn vào số phận bi thảm của một nhân vật phụ – trà xanh. Để tránh một cái chết tàn khốc dưới tay zombie sau khi chọc giận nữ chính, cô quyết định […]
0.0 158 Chương
Ảnh bìa của Gả Vào Phủ Quốc Công – Nguyệt Minh Châu
Full
1.2 N
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Gả Vào Phủ Quốc Công – Nguyệt Minh Châu

Trong bối cảnh kinh đô đầy rẫy âm thầm và sắc màu, “Gả Vào Phủ Quốc Công” của Nguyệt Minh Châu khắc họa câu chuyện đầy kịch tính và xúc cảm của Hạ Tấn Viễn – chàng đích trưởng tôn của Quốc Công phủ, nổi tiếng tài năng nhưng bất ngờ gặp tai họa khi […]
0.0 118 Chương
Ảnh bìa của Quả Phụ – Tuế Tuế Trường Cát
Full
647
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quả Phụ – Tuế Tuế Trường Cát

Trong thế giới của “Quả Phụ” – tác phẩm nổi bật của Tuế Tuế Trường Cát, người đọc sẽ bước vào một cuộc hành trình đau thương nhưng cũng đầy tình yêu và tham vọng. Lệ Lan Tâm, một phụ nữ xinh đẹp nhưng yếu đuối, đã trải qua nhiều năm lẻ loi sau khi […]
0.0 167 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh
Full
656
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh

Trong thế giới của **”Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh,”** cuộc sống không còn đơn giản mà trở thành một hành trình đầy thử thách và cảm xúc. Lý Thanh Vận, một người phụ nữ bình thường, bỗng nhiên xuyên thư thành mẹ ruột của nam […]
0.0 254 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...