🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 55: 🎀Chương 54

Phòng có chút lộn xộn.

Cạnh cửa có mấy đôi giày vứt lung tung, không rõ là của ai. Áo khoác âu phục cũng bị ném trên sàn nhà, còn có một cái dây lưng bị bỏ ở cửa.

Trong phòng ngủ còn lộn xộn hơn.

Mép giường có một cái dây lưng, mặt đất lấm lem với vài chiếc nút áo, đệm chăn nhăn nhúm.

Lúc này mép giường, hai người ôm nhau, không ai có một bộ quần áo chỉnh tề, sắc mặt cũng không mấy dễ coi.

Hình ảnh rõ ràng ái muội, nhưng tâm tư thì khác nhau.

"Lục Bắc Hoài, tôi chưa bao giờ ghét một người như ghét cậu. Cậu làm tôi cảm thấy kinh tởm."

"Kinh tởm" - từ này thật sự quá đả thương người khác, dù giọng điệu nhàn nhạt, nhưng đánh thẳng vào trái tim.

Chiếc kính bị dẫm hỏng rơi xuống đất, phát ra một âm thanh nhỏ.

Ngoài ra, chỉ còn lại là sự im lặng ngắn ngủi.

Không khí căng thẳng đến mức như đóng băng.

Tống Thả chậm rãi đứng lên, chân còn có chút run rẩy, cố gắng làm cho mình đứng vững, nhớ lại cảm giác vừa bị hôn, dạ dày cậu trào lên sự ghê tởm.

Tay nắm chặt áo sơ mi đã bị xé rách, đầu ngón tay run run, môi mím chặt, tức giận đến mức cả người run rẩy.

Cậu nhìn chằm chằm vào cửa, nghiến răng nghiến lợi nói: "Không bằng cầm thú."

Những lời này rất nhẹ, nhưng đầy chán ghét.

Lục Bắc Hoài trố mắt mà ngồi ở mép giường, nhìn chăm chăm vào bóng dáng mảnh khảnh đứng trước mặt.

So với ba năm trước, người này đã cao hơn một chút, áo sơ mi trắng trong bộ âu phục càng làm nổi bật tỉ lệ cơ thể cao gầy, nhưng hắn vẫn cảm thấy rất yếu đuối.

Chiếc áo sơ mi trắng trên người đã bị xé rách, đôi vai gầy guộc lộ ra, còn lưu lại dấu vết của nụ hôn vừa rồi.

Hắn hôn lên vai vì cảm thấy Tống Thả rất thơm, muốn để lại dấu vết của mình.

Muốn mỗi vị trí đều có dấu của mình, để Tống Thả không thể trốn thoát.

Nhưng...

Tống Thả mắng hắn, nói hắn kinh tởm.

Tống Thả nói cậu không phải Tống Thả.

Là ảo giác của hắn sao?

Hay hắn đang nằm mơ?

Lục Bắc Hoài vươn tay, nắm lấy cổ tay Tống Thả, kéo nhẹ, kéo cậu vào giữa hai chân mình, ngửa đầu nhìn cậu, hốc mắt đỏ hoe: "... Tôi uống say."

Khuôn mặt anh tuấn giờ đây không còn chút cường thế, giọng nói nghẹn ngào đầy tủi thân.

"Bé cưng à, tôi uống say."

Tống Thả bị kéo vào giữa hai chân Lục Bắc Hoài, không kịp phòng ngừa, cậu cố gắng tránh thoát, người này quá mạnh, chỉ có thể bực bội, cúi đầu nhìn Lục Bắc Hoài.

Người này không còn vẻ cường thế như vừa rồi.

Một người cao lớn ngồi ở mép giường, ngửa đầu nhìn cậu với đôi mắt đỏ hoe, nước mắt cứ thế rơi xuống, trông như một con chó lớn tủi thân, lại sốt ruột, kêu la như một kẻ ác nhân trước khi khóc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...