🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 49: 🎀Chương 48

"Lục Bắc Hoài, cậu đang đùa phải không?" Tống Thả thở dài, cảm thấy chóng mặt và nhức đầu, cậu vươn tay về phía Lục Bắc Hoài: "Đưa giày cho tôi, tôi phải đi về."

"Tối hôm qua tôi chăm sóc cậu cả đêm, ngoài cảm ơn ra không có gì khác sao?" Lục Bắc Hoài cố gắng giữ bình tĩnh, không để mình trở nên quá hưng phấn khi nhìn thấy Tống Thả. Hắn đi qua, cúi xuống và nhặt đôi giày thể thao trắng.

Hắn đến trước mặt Tống Thả, ngồi xổm xuống. Vì cơ thể hắn cao lớn, ngồi xổm kiểu châu Á luôn có vẻ miễn cưỡng, hắn phải quỳ một bên đầu gối xuống.

Tống Thả thấy Lục Bắc Hoài định làm gì, vội vàng rút chân lại: "Cậu làm gì thế, tôi tự mình đi giày được mà."

Cổ chân cậu vẫn bị bàn tay to của Lục Bắc Hoài giữ chặt, rất cương quyết.

Lục Bắc Hoài nắm lấy bàn chân lạnh lẽo của cậu, đặt lên đầu gối mình, nhìn Tống Thả bằng ánh mắt lạnh nhạt: "Nếu không có gì để cảm ơn thì đừng từ chối."

Tống Thả không hiểu logic này: "Với cậu, giúp tôi đi giày cũng là một cách cảm ơn sao?"

Cậu cố rút chân ra.

Lục Bắc Hoài không để chân cậu rời đi, không nói gì, hắn lấy đôi tất từ trong túi ra, nắm lấy mắt cá chân mảnh khảnh của cậu và mang vào, sau đó lấy chiếc tất còn lại từ trong giày ra.

Động tác của hắn rất quen thuộc, không có chút nào ghét bỏ, trông như thể hắn đang tận hưởng quá trình chăm sóc này.

"Tống Thả, cậu đối với ai cũng không có phòng bị như vậy sao?"

"Không có đâu."

"Tôi nói cậu đi theo tôi thì cậu sẽ đi theo, không sợ tối qua tôi làm gì cậu sao?"

"Vậy cậu làm gì?"

Lục Bắc Hoài im lặng không nói gì.

Tống Thả nhìn Lục Bắc Hoài đang giúp mình đi tất, ánh mắt dừng lại ở gương mặt nghiêm túc của hắn, cảm giác kỳ lạ đột nhiên nảy sinh.

 Tuy rằng cậu hiểu Lục Bắc Hoài vẫn để bụng về chuyện quá khứ, luôn nghĩ cách trả thù.

Nói là trả thù, nhưng những việc hắn làm hoàn toàn không giống trả thù.

Cậu không phải ngốc, dù không thích con trai, nhưng một chút cảm tình thì vẫn hiểu được.

"Lục Bắc Hoài."

Lục Bắc Hoài đang giúp Tống Thả cột chặt dây giày: "Nói đi."

"Cậu thật sự không phải đồng tính luyến ái sao?" Tống Thả thử hỏi.

"Không phải." Lục Bắc Hoài rất bình tĩnh, đầy tự tin đứng lên, hắn còn nói thêm một câu: "Bởi vì tôi không có hứng thú với tất cả các video nam nam, tôi thấy ghê tởm."

Tống Thả: "...Ờ."

Không cần phải nói chi tiết như vậy, cậu chỉ hỏi đại thôi mà.

"Sao, cậu có rung động không?" Lục Bắc Hoài thấy Tống Thả ngồi trên mép giường, tóc trên đỉnh đầu cậu như đâm vào mắt hắn. Hắn khẽ cười: "Rung động không nên quá rẻ rúng như thế, đừng vì người ta mang giày cho cậu, chăm sóc cậu cả đêm mà cảm động đến rối tinh rối mù, không có người khác thì không được."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...