🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 48: 🎀Chương 47

Ngoài cửa sổ, bóng đêm đen kịt.

Giường trong ký túc xá dành cho một người nên cũng không lớn lắm.

Cánh tay tinh tế trắng nõn bị đè lên trên đầu bởi một bàn tay to, áo lông mỏng xắn lên khi cánh tay giơ cao, để lộ ra làn da ửng đỏ.

Bàn tay lớn áp chặt lên mặt, chỉ để lộ đôi mắt mờ mịt vô hồn.

Ánh mắt ấy thật vô tội, giống như đôi mắt của một bé cún nhỏ không lo nghĩ gì, dưới cơn say, trên gương mặt xinh đẹp ấy chỉ làm tăng thêm sự bực bội cho người đối diện.

Ngay sau đó, đôi mắt đã bị che lại bởi chiếc cà vạt.

Thanh niên nằm trên chiếc giường màu sẫm, đôi mắt bị che khuất bởi chiếc cà vạt màu tối, làm mờ đi gương mặt xinh đẹp hơi say, mái tóc lòa xòa trên trán, chỉ để lộ cái mũi tinh xảo và đôi môi, gương mặt đỏ ửng, màu đỏ lan dần lên tai và cổ.

Đây vốn là một sự trả thù.

Nhưng cảnh tượng này lại có sức hấp dẫn thị giác mạnh mẽ, làm cho sự trừng phạt vốn ác liệt trở nên ngớ ngẩn, tự làm tự chịu.

"...... Lục Bắc Hoài."

Người bị gọi tên không còn tâm trí để trả lời, ánh mắt bị sự nóng bỏng nuốt chửng.

"Thật tối quá."

Giọng nói nhẹ nhàng nỉ non, khiến hơi thở trên đỉnh đầu trở nên rối loạn, làm suy yếu khả năng phán đoán.

Tống Thả cảm thấy mình bị che mắt, đầu vốn đã choáng váng nay càng thêm mơ hồ, như ảo như thật, khả năng phán đoán nguy hiểm bị cản trở, rõ ràng cảm thấy mình không thể cử động, nhưng lại không kêu cứu.

Có lẽ là biết rõ người trước mặt là ai.

Có lẽ biết hắn sẽ làm gì.

Chỉ là không có sự phòng bị mạnh mẽ, như thể trong tiềm thức biết người này sẽ không làm gì quá đáng, không phải là người như vậy, không đến mức như cầm thú.

"Tôi buồn ngủ quá."

Giọng điệu này thật giống như đang làm nũng, hoàn toàn không nghĩ đến người trước mặt đã không còn là thiếu niên ba năm trước, mà là một người đàn ông.

Lục Bắc Hoài cúi xuống, ánh mắt trầm lắng đáng sợ, hơi thở hỗn loạn làm cơn phẫn nộ trong lòng không ngừng sục sôi, hắn siết chặt cổ tay của Tống Thả, nhưng cũng không thể giảm bớt cảm xúc bị kìm nén.

Không có được sự giải thoát nào.

Hắn cảm thấy lại bị Tống Thả điều khiển.

Nhưng rõ ràng Tống Thả chẳng làm gì cả, đôi mắt cũng là do hắn dùng cà vạt che lại, vị trí hiện tại hắn là người kiểm soát, vì cái gì?

Vì cái gì vẫn cảm thấy như bị nghẹn khuất?

Cảm xúc đè nén trong lòng không ngừng dồn nén, như một con thú hoang đói khát kêu gào, đã gấp không chờ nổi để cắn nuốt người dưới thân, giải tỏa tất cả.

Xúc động dần dần nuốt chửng lý trí, hoàn toàn không biết vì sao mình lại hành động như vậy.

Hắn cúi xuống, chôn mặt vào vai cổ Tống Thả, nghiêng mặt, hôn lên chiếc gáy trắng nõn mảnh khảnh, như chó săn ngửi thấy mùi thịt, cảm giác này ngay lập tức đánh trúng trái tim và vị giác, làm máu hắn sôi trào, tim đập loạn xạ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...